Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341057

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1057 lượt.

không nhất thiết để mọi chuyện diễn ra theo suy nghĩ của cô.
Sau đó Quả Quả và Mục Lộc vẫn chung sống hòa bình không xâm phạm lẫn nhau, cho dù Mục Lộc làm chuyện gì cũng tránh cô nhưng Quả Quả vẫn không ngứa mắt với Mục Lộc. Cô ghét tất cả nhưng thứ có liên quan đến Mục Lộc, nhưng Mục Lộc chỉ coi cô là một đứa trẻ đang cáu kỉnh mà thôi.Mỗi lần cô muốn gây chuyện với Mục Lộc thì cô ta đều híp mắt nhìn cô: "Được rồi, đừng nóng giận, tôi sắp đi rồi, cô đừng keo kiệt thế chứ."
Tức giận là một kiểu tự hành hạ bản thân, mà tức giận lại không có cách nào xảthì chẳng khác nào bị giày vò hết lần này đến lần khác. Cuối cùng sau khi bị hành hạ quá nhiều lần, Quả Quả đã không kìm chế được.Giống như những kích động ấy đã được tích tụ trong đầu từ rất lầu rồi, chỉ chờ cơ hội bộc phát mà thôi.
Cơ hội là khi Mục Lộc không cẩn thận làm đổ nước trái cây lên đề án của cô.Lúc Mục Lộc lau đề án của Quả Quảcô cảm thấy như có một que diêm đốt lên ngọn lửa tức giận của cô, sau đó"bùng" một tiếng, lửa giận hừng hực bốc lên, khiến ngay cả lời xin lỗi của Mục Lộc cũng không thể nào dập được lửa giận của cô, trái lại còn nhưng xăng không ngừng tưới vào Quả Quả.
"Rất xin lỗi, không phải tôi cố ý." Mục Lộc vô cùng áy náy nhìn cô, "Tôi sẽ lau sạch cho."
Quả Quả không nghe Mục Lộc giải thích, tất cả sự tức giận đều trút lên đầu Mục Lộc.Sau đó, ngay cả người tính tình dễ chịu như Mục Lộc cũng bị Quả Quả chọc giận. Cô lạnh giọng mở miệng: "Quả Quả, tôi thấy cô nênkìm chế tính khí của mình đi, không phải ai cũng nhường nhịn cô giống như Cảnh Diệu đâu.Cô nên về nhà để chamẹ giáo dục lại cô đi, bởi vì nếu bây giờ cha mẹ cô không dạy được cô thì sau này chắc chắn cũng sẽ có người dạy dỗ cô mà thôi."
Những lời Mục Lộc nói có lực sát thương cực lớn đối với Quả Quả, nhất là câu về nhà để cho cha mẹ dạy dỗ lại đi.... Nó giống như một nồi nước sôi đổ xuống người cô, nóng rát từ da cho đến dây thần kinh của cô. Cảm giác đau xót không thể nào chịu đựng được thấm vào xương tuỷ cô.Lúc ấy Quả Quả giống như một con mèo bị giẫm lên chân, lập tức vươn móng vuốt sắc bén của mình về phía MụcLộc.
Nhưng sự thật cũng giống như Mục Lộc nói, cô chỉ là một cô gái nhỏ hay làm nũng mà thôi, mắng chửi cô không bằng Mục Lộc, ngay cả đánh nhau cô cũng không đánh lại cô ta.
Quả Quả vốn muốn đè đầu Mục Lộc lại đánh, kết quả là cô còn chẳng đến gần được Mục Lộc chứ đừng nói là nắm đầu cô ta.Cô va vào bàn trà, đầu gối đập xuống mặt đất "cộp" một tiếng.Cô như nghe thấp tiếng khớp xương mình đập mạnh lên mặt đất, đau đớn kịch liệt ập tới, đau đến mức nước mắt của cô lập tức trào ra.
Lục Lục ra ngoài vẫn chưa về, cho nên chỉ có Quả Quả và Mục Lộc ở nhà. Quả Quả ngã xuống đất không đứng lên nổi, sau đó cô nằmim trên mặt đất, ôm đầu gối khẽ thút thít .
Mục Lộc nhìn Quả Quả không ngừng khóc, than thở: "Cô làm vậy là muốn chờ Cảnh Diệu về nhìn thấy rồi đánh tôi phải không, nói tôi bắt nạt cô à?"
Đầu gối cô vẫn như đau buốt, cả chân như sắp mất cảm giác, nhưng điều khiến cô đau nhất chính là lời nói của Mục Lộc. Quả Quả uất ức,cô lau lau nước mắt không gì, chỉ có làm thế nào cũng không lau hết được nước mắt.
Sao Lục Lục chưa về, cô sắp bị Mai Hoa Lộc bắt nạt đến chết rồi. Trong lòng vừa nghĩ như thế, Quả Quả càng thêm uất ức khó chịu, tiếng khóc cũng càng lúc càng lớn.
Sau đó, khi tiếng khóc của Quả Quả đạt đến mức lớn nhất thìLục Lụcvề.
"Chuyện gì thế này?" Lục Lục ngồi xổm xuống hỏi Quả Quả, sau đó ngẩng đầu nhìn Mục Lộc một cái. Mục Lộc nhún nhún vai, ra vẻ không muốn nới, yên lặng chờ Quả Quả lên án. Sau đó Quả Quả thật sự đưa ngón tay chỉ về phía Mục Lộc, than thở khóc lóc mách với Lục Lục.
Lục Lục nghe Quả Quả nói xong, đầu tiên là ngẩng đầu nói với Mục Lộc: "Lộc Lộc, em về phòng trước đi."
Lục Lục vừa nói xong, tiếng khóc của Quả Quả cũng ngừng, một khuôn mặt nhỏ nhắn đã khóc đến đỏ bừng, còn vương đầy nước mắt, muốn có nhếch nhác bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
"Lục Tiểu Lục, anh không tin em sao?" Quả Quả mở miệng hỏi.
Lục Lục rút mấy tờ giấy ăn lau nước mắt cho Quả Quả: "Mấy tuổi rồi mà còn, mau đứng lên ."
Sau đó Quả Quả chợt đẩy Lục Lục ra, đứng lên xông ra khỏi nhà, sau đó Lục Lục thấy Quả Quả đi chân thấp chân cao, đúng là thật sự bị thương.
Quả Quả đi nhanh, vẫn chân thấp chân cao mà đi, thật lâu sau Lục Lục mới đuổi theo, nhưng sự giận dữ lại mạnh mẽ đâm tới, nên Lục Lục làm thế nào cũng không được bắt được cô, mặc cho Quả Quả lên xe taxi rời đi.
Trở lại kí túc xá của quán rượu Quả Quả khóc suốt, lúc mệt quá thiếp đi cô lại cảm thấy có một cánh tay đang nhẹ nhàng xoa đầu cô. Đầu gối lại hơi đau, cô bèn mở mắt ra, Lục Lục đang cúi đầu giúp cô xử lý vết thương trên đầu gối, vừa dùng bông băng bôi thuốc cho cô vừa thổi phù phù lên đầu gối cô. Quả Quả được anh thổi đã sớm không còn tức giận nữa.
Tức giận không còn, nhưng vẫn còn giữ chút oán trách, Quả Quả rút chân về: "Không cần anh quan tâm."
Lục Lục ngẩng đầu nhìn cô: "Sao bị thương cũng không nói với anh."
"Nói cho anh biết anh sẽ tin em sao?" Quả


Duck hunt