Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.
em cũng có quần áo đẹp mà, ngày mai tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối sẽ không làm anh mất mặt."
Lục Lục bị Quả Quả chọc cười, nghĩ thầm lòng tự ái của cô gái này cũng mạnh thật, cho nên anh lén mua một bộ lễ phục và một bộ trang sức bảo người đưa đến chỗ ông chủ quán rượu. Lục Lục cho rằng mình làm rất tốt, chỉ là ngày hôm sau lúc nhìn thấy Quả Quả anh phát hiện những chuyện mình làm đều là lo thừa rồi. Quả Quả không nói dối, bộ quần áo trên người cô bây giờ còn đẹp hơn bộ lễ phục anh mua cho cô.
"Có đẹp không?" Quả Quả hỏi anh.
Lục Lục không che giấu sự kinh ngạc trong mắt mình: "Rất đẹp."
Đêm đó Quả Quả thật sự rất đẹp. Khi Lục Lục kéo Quả Quả vào trong sàn nhảy xoay tròn khiêu vũ, Quả Quả không chỉ khiến anh kinh ngạc mà cũng khiến tất cả mọi người ở đó trầm trồ, đồng thời cũng làm kinh ngạc những năm tháng sau này của Lục Lục.
Đêm đó bầu trời đầy sao, lúc rời bữa tiệc, Lục Lục lấy áo khoác của mình khoác lên người Quả Quả. Quả Quả vẫn còn trong trạng thái hưng phấn, vui vẻ vung tay múa chân. Lúc đi lên cầu, cô khẽ ngâm nga gõ lan can cầu tiếp tục khiêu vũ.
Gió đêm thổi làn váy cô vang lên sào sạt, ánh trăng bạc chiếu sáng đôi chân mày tinh xảo xinh đẹp của cô. Nhưng Lục Lục cảm thấy, nụ cười trên mặt cô khi đó còn sinh động hơn ánh trăng trên cao kia nhiều.
Sau đó buổi tối lãng mạn làm chuyện lãng mạn, đêm hôm đó, sau khi Lục Lục đưa Quả Quả về phòng trọ của mình thì không đưa cô về chỗ của cô nữa. Ngày hôm sau tỉnh lại, Quả Quả đặt một tờ giấy trắng trên lồng ngực Lục Lục vẽ vẽ. Lục Lục dung túng cho tất cả những yêu cầu của Quả Quả, nếu như cô muốn, cho dù cô muốn vẽ lên người anh, anh cũng sẽ không từ chối.
Quả Quả đang vẽ tất cả quá trình anh và cô gặp nhau, dùng nét bút đơn giản như cuốn truyện tranh để thể hiện cả quá trình bọn họ gặp nhau rồi yêu nhau.
"Muốn tặng cho anh sao?"
"Không đâu, em muốn tự mình giữ gìn."
....
Sau đó, Lục Lục và Quả Quả sống chung với nhau, hai người vô trách nhiệm sống chung một nhà. Nếu như muốn so sánh, Lục Lục cảm thấy Quả Quả còn vô trách nhiệm hơn anh, giống như nhà trọ của anh chỉ là một trạm nghỉ chân cuả cô mà thôi. Tâm trạng tốt thì tới ở vài ngày, mấy ngày sau để lại một tờ giấy rồi biến mất.
Lý do cô trốn đi vô cùng kì quặc, ví dụ như cùng bạn bè đi ngắm mặt trời mọc; ví dụ như con mèo Carlo bị bệnh, cô phải đến thăm nó; thậm chí còn có mấy lần viện lý do là: "Em thấy mấy ngày nay anh đối xử với em không tốt, em muốn trốn đi ba ngày."
Sau đó mỗi lần anh sắp không kìm chế nổi nữa thì Quả Quả lại bất ngờ trở về, vác giá tranh thật lớn, lù lù xuất hiện trước cửa nhà anh: "Anh Lục, em đói bụng quá, anh dẫn em đi ăn cái gì đi."
Chỉ là có một lần Quả Quả trở về, người mở cửa cho cô không phải là Lục Lục mà là một cô gái xinh đẹp người Trung Quốc. Cô gái đó cũng có một cái tên rất đáng yêu, là Mục Lộc.
Nhưng Quả Quả lại gọi cô ta là Mai Hoa Lộc, còn gọi thẳng trước mặt Mục Lộc: "Mai Hoa Lộc, rốt cuộc cô muốn ở tới khi nào mới đi?"
Mai Hoa Lộc cũng không tức giận, cười híp mắt giọng điệu tựa như đang trêu chọc một đứa bé vậy : "Không liên quan đến cô, tôi muốn ở bao lâu thì ở."
"Hừ!"
"Tức giận sao." Mục Lộc cười.
Quả Quả thở phì phò đứng lên đi tìm Lục Lục. Lục Lục đang ngồi trước máy tính làm bài tập, Quả Quả từ phía sau ôm lấy anh: "Lục Lục, anh đuổi Mai Hoa Lộc đi có được không...."
Có lúc "Tự cho là đúng" và "Ỷ sủng mà kiêu" rất dễ xảy ra bi kịch.
Tần Dư Kiều nghĩ, bi kịch của Quả Quả là ở chỗ cô ấy coi Lục Lục là người quan trọng duy nhất trong cuộc đời mình, nhưng Quả Quả lại quên hỏi Lục Lục, cô chiếm mấy phần trong lòng anh?
Suy nghĩ của cô gái khi yêu thường rất đơn giản, Quả Quả còn đơn giản hơn. Cho nên lúc Tần Dư Kiều nhớ tới đoạn ký ức của Quả Quả trước kia, cô tuyệt đối không bất ngờ trước kết cục bi kịch của Quả Quả, thậm chí lúc ấy cô còn rất muốn cười nhạo Quả Quả không tự lượng sức mình nữa cơ.
Nhưng dù cô thờ ơ lạnh nhạt với kết cục của Quả Quả bao nhiêu thì cô vẫn đau lòng cho Quả Quả. Cô gái thật lòng coi Lục Lục là toàn bộ thế giới cuối cùng lại bị cái thế giới kia của cô từ bỏ.
- Ngoại truyện nhỏ -
Ngoại truyện nhỏ: Uông Tinh Vệ trong mắt Hi Duệ
Khi còn bé nhu cầu ham học hỏi của Tiểu Duệ Duệ rất mãnh liệt, cho nên cậu thường bị rất nhiều vấn đề quấy nhiễu.
Lúc Tiểu Duệ Duệ bốn tuổi thì cậu biết đến Uông Tinh Vệ qua mông nội. Cậu biết hắn là một tên giặc bán nước, nhưng giặc bán nước là cái gì, không biết bán một quốc gia đi có thể kiếm được bao nhiêu tiền nhỉ?
Mấy ngày sau, Tiểu Duệ Duệ lại nghe bà nội kể chuyện cổ tích Tinh Vệ lấp biển.
Cho nên cái tên Tinh Vệ kia rốt cuộc là đi lấp biển hay là đi bán nước vậy hả?
Cho nên Tiểu Duệ Duệ dự định thảo luận nghiêm túc về vấn đề này với ba cậu: "Ba, ba biết Uông Tinh Vệ không?"
Lục Cảnh Diệu gật đầu: "Nói."
Tiểu Duệ Duệ sắp xếp lại từ ngữ, nói: ".... Uông Tinh Vệ rõ ràng là giặc bán nước thế mà hắn còn muốn đi lấp biển làm chuyện tốt là sao?"
Lục Cảnh Diệu thản nhiên nhìn vào mắt con trai: "Bởi vì đầ