XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1051 lượt.

Quả chất vấn.
Lục Lục đưa tay lau giọt lệ trên khoé mắt Quả Quả, dịu dàng nói: "Quả Quả, Mục Lộc đã đi rồi."
....
Gió đêm thổi tới, Quả Quả tựa vào vai Lục Lục, Lục Lục từng bước cõng cô về.
Ban đêm, Quả Quả không để ý đến vết thương trên chân mình, chủ động hôn Lục Lục.Nụ hôn vừa triền miên vừa nhiệt tình.
"Quả Quả, không được.... Đầu gối em còn bị thương...."
"Không sao, đợi lát nữa anh thổi cho em là được rồi."
Bởi vì đầu gối bị thương, Quả Quả được hưởng những đặc quyền hạng nhất từ Lục Lục.Chỉ cần ở nhà dù cô muốn làm cái gì cũng đều có thể sai Lục Lục.
"Lục Tiểu Lục, em muốn ăn táo."
"Lục Tiểu Lục, anh lấy bản vẽ cho em với."
"Anh Lục, anh ôm em ra ngoài phơi nắng có được không...."
Con gái thật sự rất dễ dàng bị sự cưng chiều của đàn ông làm hư, cái đuôi của Quả Quả vốn đã dựng lên rất cao rồi, sau khi được Lục Lục cưng chiều và dung túng gấp bội, cái đuôi của cô thật sự sắp vểnh lên tận trời rồi.
Chỉ có điều những cô gái coi sự cưng chiều của đàn ông là cả thế giới, thì khi sự cưng chiều đó biết mất cô gái ấy cũng lập tức từ trên mây rơi xuống đất.
Kết quả của Quả Quả còn bi kịch hơn.Bởi vì tự cho là mình đúng, bởi vì suy nghĩ của cô quá hạn hẹp nên lúc biết được tất cả sự thật, cô không chỉ rơi từ trên mây xuống đất mà còn rơi thành một cái lỗ thật sâu trên mật đất.
Đó là khi Quả Quả rời nhà trốn đi, sau đó trở lại nhà trọ của Lục Lục.Cô định cho Lục Lục một sự bất ngờ cho nên trang điểm thật xinh đẹp, ăn mặc thật xinh đẹp, sau đó bí mật trốn vào tủ quần áo.Cô đợi Lục Lục trở lại, sau đó cho anh bất ngờthật lớn.
Cô đợi khoảng mười lăm mười sáu phút, cuối cùng Lục Lục cũng về nhà. Quả Quả trong tủ treo quần áo hưng phấn như thể có một chú nai con đang chạy loạn trong lòng vậy.
Anh Lục của cô đã về rồi.
Tiếng chìa khoá mở cửa, tiếng bước chân từ bên ngoài truyền tới, sau đó là giọng nói của hai người....
Tại sao lại có hai người? Hơn nữa giọng nói đang nói chuyện với Lục Lục sao lại quen thuộc đến thế.
Cái tủ quần áo nho nhỏ giống như một thế giới nho nhỏ vậy, Quả Quả ở trong thế giới nho nhỏ đó chỉ có mấy phút mà trái tim của cô giống như đoá hoa mã đề nở rộ vậy. Hoa nở rồi hoa tàn, tĩnh lặng không một tiếng động.
Cô nghe thấy Mục Lộc nói: "Cảnh Diệu, anh quyết định ở bên Quả Quả sao?"
Lục Lục không lên tiếng.
Sau đó Mục Lộc nói tiếp: "Thật ra anh không cần suy nghĩ đến cảm nhận của em đâu, mẹ anh cũng chỉ muốn chúng ta ở cùng nhau mà thôi, nhưng em cũng biết tình cảm không thể ép bụôc được.Nếu anh quyết định tiếp tục với Quả Quả, vậy anh cũng nên đưa cô ấy về nhà một chuyến chứ?"
Lục Lục nói: "Để anh suy nghĩ đã."
Mục Lộc nói tiếp: "Nếu như anh muốn ở bên Quả Quả thì cũng nên thông báo với gia đình một tiếng.... Nếu như anh không muốn mang Quả Quả về thì dây dưa với cô bé ấy mãi như vậy cũng không tốt."
Quả Quả trong tủ treo quần áo nghe Mục Lộc nói vậy liền nói thầm: "Mai Hoa Lộc đáng ghét, ai cho cô xen vào việc của người khác, anh Lục nhất định sẽ có sắp xếp, cô quan tâm làm gì...." Đúng lúc này, cô nghe thấy Lục Lục nãy giờ vẫn im lặng cất tiếng.
Anh Lục của cô nói: "Qua một thời gian nữa anh sẽ chia tay với cô ấy."
Mục Lộc: "Anh quyết định là được rồi.... Đúng rồi, chuyện lần trước ...."
"Em so đo với cô ấy làm gì, chỉ là một cô bé thôi mà."
"Tại em sợ anh hiểu lầm em mà thôi."
"Trong lòng anh biết rõ, là tính tình của Quả Quả không tốt."
"Buổi trưa muốn ăn cái gì?"
"Không cần, chúng ta đi ra ngoài ăn đi."
....
Sau khi Lục Lụcvà Mục Lộc rời đi, Quả Quả từ trong tủ treo quần áo bò ra ngoài, vừa khóc vừa bò, rốt cuộc bò đến bên giường.Sau đó cô nằm trên giường mất khống chế khóc òa lên.
Lục Lục nói qua một thời gian nữa sẽ chia tay với cô.... Lục Lục nói qua một thời gian nữa sẽ chia tay với cô.... Anh muốn chia tay với cô.... Anh vốn không tin cô, người anh tin là Mai Hoa Lộc, anh tin cô ta, anh không cần cô....
Buổi tối Lục Lục mới trở về.Lúc anh về Quả Quả đang ngồi trong phòng khách ăn mỳ ăn liền xem phim hoạt hình, cười không ngừng.
"Em về bao giờ thế?" Lục Lục đoạt lấy tô mỳ trên tay Quả Quả, "Đừng ăn những thứ này, không có dinh dưỡng."
Sau đó Quả Quả vốn đang cười lập tức òa khóc, khóc vừa bi thương vừa uất ức.
Lục Lụchơi sửng sốt, dở khóc dở cười: "Được rồi, thích ăn thì ăn đi."
Sau đó Quả Quả luôn chờ Lục Lục nói chia tay, mỗi một ngày đi qua cô lại vẽ một vạch ngang hoặc vạch dọc lên tường. Có một ngày Lục Lục chỉ vào chữ "Chính"(正) trên tường hỏi cô: "Quả Quả, em ghi cái gì thế?"
"Em không nói cho anh biết đâu."
Lục Lục cười, sau đó ôm cô vào lòng rồi hôn lên môi cô: "Chẳng lẽ là đang đánh dấu‘cái kia’à."
Quả Quả nhíu mày, cười quyến rũ: "Theo anh thì sao?"
Lục Lục suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, lầm bầm lầu bầu: "Hình như.... Ngày không đúng."
"Đầu heo." Quả Quả cười mắng, nghĩ thầm: tên đầu heo Lục Tiểu Lục này, cả đời anh cũng không đoán được cô ghi cái gì đâu.
Rốt lúc, khi trên tường có hơn sáu chữ "Chính", Lục Lục cũng chia tay với Quả Quả.Tính