Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341015
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1015 lượt.
thần có chút khó khống chế, ngay lúc này, Tần Dư Kiều gọi điện thoại đến.
Lục Cảnh Diệu lười gọi Lục Hi Duệ sang nghe điện thoại, suy nghĩ một lúc quyết định nhắn tin hỏi.
Khi Tần Dư Kiều bảo "Duệ Duệ ngoan" khiến anh bật cười thành tiếng, anh xoay người trong bóng tối, cả người nằm nghiêng nhìn màn hình điện thoại, ánh sáng lấp lánh phản chiếu lên gương mặt tuấn tú của anh, có chút trầm tĩnh mà nghiêm túc.
Ngón tay thon dài lại một lần nữa nhấn xuống các nút trên bàn phím, viết rồi xóa, xóa rồi viết, mãi một lúc lâu sau mới hoàn thành: "Cha của em bị bệnh, rất khó chịu. . ."
Dân gian ta có câu: "Chơi với lửa có ngày chết cháy", Lục Cảnh Diệu không ngờ một tiếng sau, Lục Nguyên Đông và Tần Dư Kiều sẽ xuất hiện trước cửa nhà mình, không ngừng ấn chuông cửa. . .
Cha Con Diễn Trò
"Cha của em bị bệnh, rất khó chịu. . ."
Trước đây, Tần Dư Kiều rất hay nhiệt tình quá mức, xen vào chuyện của người khác như cơm bữa, từ bậc tiểu học đến trung học, cô đều giữ chức ủy viên đời sống, cho nên, cô còn khá nổi tiếng trong bậc trung học với cái tên: Hoa khôi ủy viên đời sống.
Giang Hoa thường đem chuyện này ra trêu chọc cô, bảo cô thấy cái gì cũng muốn chen chân vào, nhưng đôi khi lại ca ngợi rằng cô giống hệt các nữ hiệp trong phim cổ trang, vì nghĩa quên thân.
Có điều, hiện giờ, loại nhiệt tình dạng như thế đã sớm lụi tắt trong lòng Tần Dư Kiều từ rất lâu rồi, nên bản thân cô cũng không thể hiểu nổi tại sau khi vừa đọc được tin nhắn của Lục Hi Duệ, cô lại lập tức gọi điện cho Lục Nguyên Đông, rồi cả hai cùng chạy đến nhà cậu bé.
Trong đầu anh ta cứ suy đi nghĩ lại vấn đề này mãi, sau đó dần dần có chút không thoải mái.
Khi Lục Hi Duệ tắm xong liên tục nhảy mũi hai cái, cậu nhớ trước đây dì giúp việc từng nói, nếu nhảy mũi một cái tức là có người đang nhớ mình, còn hai cái thì có người mắng mình.
Lục Hi Duệ xoa xoa chiếc mũi nho nhỏ của mình, có chút không được vui
***
Về phần anh chàng bệnh nhân họ Lục, đầu têu của mọi rắc rối, vẫn còn đang nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đọc đi đọc lại tin nhắn của Tần Dư Kiều: "Nghiêm trọng vậy sao?", thầm nghĩ không biết có nên trả lời "Vâng" hay không, nhưng anh lại thấy như thế thật quá ấu trĩ, nên vứt vừa điện thoại lên đầu giường, trùm chăn kín người. Có điều không biết có phải vì anh bị nóng sốt hay vì không thỏa mãn ở mặt nào đó mà cơ thể có chút không ổn, tóm lại là tâm trạng có chút bất an, khó ngủ.
Điều này làm Lục Cảnh Diệu nhớ lại lúc Hi Duệ mới tròn một tuổi, đêm nào thằng nhóc cũng gào khóc không chịu ngủ, ban đêm mà cứ như ban ngày, khi đó, gần như mỗi đêm Lục Cảnh Diệu đều có tâm trạng thế này, sau đó, rốt cuộc tức nước vỡ bờ, anh chỉ còn cách đùng đùng nổi giận, sang phòng cậu bé ở ngay bên cạnh mà. . . dỗ cho cậu bé ngủ.
Sau khi cậu bé chìm vào giấc ngủ say, cơn giận của anh cũng đã tan biến không còn, thay vào đó là một chút u ám, một chút không vui và đau lòng.
Lục Cảnh Diệu nằm trong chăn trằn trọc suy nghĩ, cũng bởi vì suy nghĩ mà lại nhớ đến một số chuyện không vui trong quá khứ, tính khí nóng nảy thoáng cái bùng nổ, nhưng lại không tìm được cái gì để trút đi nên cơn tức cứ như sắp nổ tung đến nơi. Anh bực mình nhìn trần nhà, cảm thấy cái này không đúng, cái kia cũng không phải, rốt cuộc anh đổ lỗi tại chiếc giường của mình quá lớn, đã lớn lại còn đặt sai vị trí. Thậm chí đến chiếc đệm anh đang nằm, chiếc gối anh đang kê cũng không thoát nạn, nào là đệm mềm quá, gối gì mà cao thế, trần nhà vuông vức. . . mỗi thứ cái gì cũng lỗi là lỗi.
Sau đó, ngay lúc Lục Cảnh Diệu nghĩ đến chuyện sáng dậy sẽ đổi giường như thế nào, thì loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên từ dưới lầu. Rốt cuộc cũng có người xui xẻo tự mò đến để anh trút giận. Lục Cảnh Diệu ngồi dậy khoác áo ngủ vào, bước ra cửa sổ xem người nào rảnh rỗi lại đến tìm anh vào giờ này.
Tiếp đó, Lục Cảnh Diệu nhìn thấy bên ngoài cửa nhà anh, là hai người, môt nam một nữ, không ai khác chính là Tần Dư Kiều và Lục Nguyên Đông. . .
***
Nhà của Lục Cảnh Diệu nằm ở khu vực chính giữa hoa viên, trung tâm của thành phố S. Từ quảng trường đi thêm chừng 200m về hướng Đông là đến con đường vào khu vực nhà Lục Cảnh Diệu. Xe của Lục Nguyên Đông bon bon chạy trong màn đêm, băng qua mấy tòa bách hóa, đến trước một hồ nước nhân tạo, rẽ vào bãi đỗ xe bên ngoài bảy tám biệt thự nhỏ nằm ngay phía sau hồ nước nhân tạo ấy, rồi quay đầu nói với Tần Dư Kiều: "Đây là nhà của Hi Duệ."
Khi Lục Nguyên Đông đến trước cửa nhà Lục Cảnh Diệu cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, hai người này sao ngủ sớm thế, không lẽ là bệnh thật sao?
Còn về phần Tần Dư Kiều, tâm trạng lo lắng bồn chồn xen lẫn nhau, có thể nói là cực kỳ phức tạp. Đồng thời cô cũng thấy mình nhiều chuyện quá, cô và Lục Cảnh Diệu có thân thiết gì đâu? Chẳng may người ta thấy cô bỗng dưng ân cần lại xem cô là người người xấu thì sao?
Lục Cảnh Diệu vừa nhìn thấy hai người đang nhấn chuông cửa, liền nhìn sang chiếc điện thoại mình v