Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

Thẩm Lãng lâu đến vậy, ăn từ lúc một giờ đến tận bốn giờ chiều mới xong, khi ăn còn cười nói vui vẻ. Thực ra, ngoài việc cứ để người ta ức hiếp ra thì Thẩm Lãng cũng không tồi.
“Em về nhà à?”. Ra đến cửa, Thẩm Lãng hỏi tôi.
“Em tới chỗ Lâm Sở ở, đợi vết thương khỏi hẳn mới về”. Tôi nhẹ nhàng nói.
“Không sao chứ?”. Thẩm Lãng đột nhiên dừng lại, đưa tay sờ lên miệng tôi.
“Á! Đồ khốn!”. Không suy nghĩ gì cả, tôi giơ chân lên đá làm Thẩm Lãng lăn từ trên thềm xuống đất.






1.
Ngày mùng một tháng đó, tôi và Hoa Thiên chính thức được cử đi thực hiện bộ sách ảnh. Cố Đại Hải vừa giúp tôi xếp đồ vừa nhăn nhó mặt mày.
“Anh sao thế? Có phải em đi vào chỗ chết đâu cơ chứ!”
“Còn khó chịu hơn cả việc đi chết ấy!”. Cố Đại Hải đang gấp quần áo cho vào va li. Trước đây tôi toàn nhét bừa vào nên chỉ được mấy bộ đã đầy, sau đó lại tức giận chửi rủa cái va li bé.
“Anh cứ ở đó đợi em về đi! Em nói cho anh biết, anh phải ngoan ngoãn đấy, nếu em phát hiện ra anh có bồ nhí thì anh chết với em!”. Tôi dí tay vào trán Cố Đại Hải.
“Em còn tưởng xảy ra chuyện gì nữa, đúng là…”. Tôi bực mình mặt đỏ tía tai.
Cố Đại Hải còn đi theo xe chúng tôi tới tận ga rồi nhìn tôi lên tàu. Anh ấy cứ đứng mãi ở sân ga, may mà không chạy theo tàu, chứ người nào không biết, có lẽ sẽ nghĩ là bọn tôi đang đóng phim, nam diễn viên chính lại có cả cái bụng bia to bự nữa…
2.
“Cũng sạch sẽ đấy!”. Đến nơi, chúng tôi được mấy người tiếp đón, họ dẫn chúng tôi tới một khu nhà nhỏ nhưng rất sạch sẽ.
“Cám ơn! Cám ơn!”. Hoa Thiên nhiệt tình bắt tay họ.
“Đừng khách sáo, nhiệm vụ của chúng tôi đã xong rồi nhé! Có gì cần thì cứ gọi điện thoại! Nghỉ ngơi thoải mái đi, mai tôi đưa anh chị tới chỗ chụp ảnh”. Đón chúng tôi là một đôi nam nữ, người con trai là chủ nhiệm tòa soạn địa phương, họ Diêu, rất béo; người con gái là nhân viên, họ Tạ.
“Ha ha ha…”. Đợi bọn họ đi rồi, tôi mới lăn ra cười. Tạo hình của anh chàng tên Diêu kia lố bịch quá, đúng là chuẩn mực của câu “ở giữa sân băng, hai bên hai sợi thép”, buồn cười hơn nữa là anh ta còn cố tình để tóc ở bên trái rất dài, vắt sang cả bên phải.
“Anh sợ em không nhịn nỗi nên phải tìm cách đuổi bọn họ đi sớm đấy!”. Hoa Thiên cũng cười theo tôi.
“Ôi trời ơi, buồn cười chết mất!”. Tôi đang cười dở thì điện thoại bỗng đổ chuông, chẳng nhìn cũng biết đó là Cố Đại Hải. Hoa Thiên biết ý, lui về phòng, sắp xếp đồ đạc.
“Em cười cái gì thế hả?”. Cố Đại Hải hỏi.
“Ha ha ha, anh đã gặp ai mà ở giữa là sân băng, hai bên hai sợi thép bao giờ chưa?”. Tôi đóng của phòng lại rồi lôi đồ ra.
“Câu đó anh biết, nhưng sao?”. Cố Đại Hải hào hứng, dạo này, anh ấy bị tiêm nhiễm từ tôi cái tính thích buôn chuyện.
“Trên sân băng đậy một cái lưới thép, ha ha…”
“Ha ha ha…”
“Nước nóng”. Hoa Thiên nhẹ nhàng gõ cửa rồi bước vào, đặt phích nước nóng lên sàn.
“Cảm ơn nhé!”. Tôi giơ tay ra hiệu.
“Em đã uống thuốc chưa?”. Cố Đại Hải hỏi.
“Rồi, đúng liều.”
Hoa Thiên đóng cửa đi ra, trước đó còn quay lại nhìn tôi, miệng cười tủm tỉm.
3.
“Ở đây không có chỗ nào shopping được cả, chỉ có siêu thị ở đằng đông bên kia thôi, trước cửa có chỗ đỗ xe nữa…”. Lão Diêu chỉ đường cho chúng tôi, Hoa Thiên đã tới bến xe bus xem trước, tôi và Tiểu Tạ đi đằng sau.
“Chị Thẩm, đó là bạn trai chị à?”. Khuôn mặt của Tiểu Tạ tròn xoe, trông rất đáng yêu, khiến người ta có cảm giác thuần khiết. Nhìn Tiểu Tạ, tôi lại nghĩ đến A Thi, ngày xưa chị ấy cũng vô tư, không vướng sự đời như thế, vậy mà bây giờ đã bị cái xã hội này làm cho thay đổi mất rồi.
“Không, chị có chồng rồi”. Tôi cười.
“Ôi, thật ạ? Em cứ tưởng chị tới cùng bạn trai, còn ngưỡng mộ hai người”. Cô ấy thủ thỉ.
“Ha ha, chồng chị hết lòng với chị lắm”. Tôi đột nhiên nhớ tới Cố Đại Hải, chẳng biết giờ này anh ấy đang cho Đu Đu ăn hay là cắt móng cho Bội Bội nữa, móng chân Bội Bội rất dài, toàn làm xước thảm.
“Tiểu Ngư, hôm nay mình tới chụp ở chân núi nhé!”
“À… Tùy anh thôi, em chỉ có nhiệm vụ biên tập từ ngữ, anh muốn đi đâu thì đi!”. Đang ngẩn người ra, nghe Hoa Thiên hỏi, tôi hoàn hồn lại ngay. Thật là… tự nhiên lại nhớ tới Cố Đại Hải, chắc bây giờ, tên béo đó ở Bắc Kinh đang hắt hơi đây.
Nơi đây quả thật rất đẹp, Hoa Thiên đúng là biết chọn cảnh. Tôi ngồi trên một hòn đá to, tay cầm một cái lá cây mới nhặt được lúc nãy, định đem về nhà ép sách.
“Chỗ này đẹp đấy!”. Hoa Thiên đi một vòng rồi quay lại, ngồi cạnh tôi.
“Đúng là non xanh nước biếc, ở Bắc Kinh đâu có mấy chỗ được như thế”. Tôi mở chai nước khoáng ra. “Ngày trước, em hay thắc mắc là tại sao lần nào chụp ảnh, Lâm Sở cũng muốn đi xa. Giờ mới biết, mấy nơi đẹp đẽ toàn là những chỗ nhỏ bé thế này.”
“Ha ha, mệt chưa?”. Hoa Thiên nhìn tôi, mắt anh ấy ánh lên cái nhìn khó hiểu.
“Không mệt”. Tôi định đứng lên, không ngờ loạng choạng suýt ngã xuống sông, may mà có Hoa Thiên kéo lại.
“Chậm thôi, đừng có hấp tấp!”
“Sợ quá!”. Tôi vỗ ngực, suýt nữa thì thành cá rồi.
“Ha ha…”. Tự nhiên


Old school Easter eggs.