XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.

y đang nghĩ gì nữa, động thái thích hợp nhất bây giờ là im lặng, im lặng… cho đến lúc xuống tàu.
Không ngờ vừa tới nơi, tôi đã thấy Cố Đại Hải đang đứng đợi ở sân ga. Lúc trước, tôi chỉ gọi điện bảo hôm nay sẽ về thôi chứ có nói thời gian cụ thể đâu nhỉ?
“Vợ!!!”. Cố Đại Hải lao tới ôm chầm lấy tôi, còn đưa cả Bội Bội theo nữa.
“Bội Bội!”. Tôi hét lên.
“Này, em chỉ thấy mỗi nó thôi hả?”. Cố Đại Hải đưa tay chỉ vào ngực mình.
“Thấy rồi, thấy rồi! Ngoan nào!”. Tôi vỗ nhẹ lên má Cố Đại Hải.
“Hoa Thiên, về nhà tôi ăn cơm luôn chứ?”. Cố Đại Hải nhìn thấy Hoa Thiên ở phía sau.
“Cảm ơn, không cần phiền đến hai người đâu, em tự bắt xe về được, cũng còn mấy việc phải lo nữa”. Hoa Thiên cười rồi bước đi, mặt không chút biểu cảm.
“Tên nhóc đó bị sao vậy?”. Cố Đại Hải chỉ về phía Hoa Thiên, hỏi tôi.
“Anh quan tâm đến anh ấy làm gì? Không nhớ em đúng không?”. Tôi ôm con chó, quay lưng bước đi.
“Đừng, anh nhớ mà! Nhớ đến chết đi được ấy!”. Cố Đại Hải đẩy đám người xung quanh rồi chạy theo tôi. “Vợ, anh nhớ vợ lắm lắm!”. Cố Đại Hải còn hét rõ to nữa chứ, làm mọi người đều quay lại nhìn. Tôi vừa cười vừa sải bước đi, Tiểu Bội Bội nằm ngoan trên vai tôi, sủa gâu gâu cổ vũ Cố Đại Hải. Lúc tới bãi đỗ xe, tôi mới biết, thì ra Cố Đại Hải mang cả Đu Đu tới, con mèo đang nằm cuộn tròn trong xe đợi chúng tôi.
Về nhà đúng là tốt thật! Tôi nằm trên giường, nghĩ.
“A lô, Lâm Sở à? Cậu về chưa?”. Tôi gọi điện thoại cho Lâm Sở.
“Cậu là thầy bói à?”. Phía Lâm Sở rất ồn ào. “Mình vừa ra khỏi sân bay.”
“Thế thì đừng về nhà vội, tới chỗ mình ăn cơm đã!”. Tôi kéo tai Đu Đu.
“Thôi khỏi, mình không muốn làm kì đà cản mũi hai người, Cố Đại Hải lại mất vui”. Hình như Lâm Sở đã lên taxi, tôi nghe thấy có tiếng người hỏi đi đâu.
“Được, để sau, gọi cả A Mông nữa!”. Tôi cúp máy.
“Cố Đại Hải!”. Tôi nằm ườn trên giường, gọi to.
“Đến đây, thưa ngài!”. Cố Đại Hải cầm thìa lon ton chạy vào, lại còn quấn tạp dề nữa, nhìn anh ấy y như một ông đầu bếp thực thụ.
“Ha ha… Tối ăn gì?”. Thấy bộ dạng đó, tôi bật cười rồi chống cằm hỏi chồng.
“Toàn món ngài thích ăn đấy ạ: đậu xào, xương hầm, canh hải sản, món chính là cơm”. Cố Đại Hải xòe ngón tay ra đếm.
“Được, cho lui!”. Tôi khoát tay.
“Vâng!”. Cố Đại Hải cúi đầu, đi giật lùi ra cửa.
“Chuối quá! Đu Đu, mau nhìn điệu bộ ngốc nghếch của bố con kìa!”. Tôi đặt con mèo lên đùi, Bội Bội nhìn thấy thế liền ngóc đầu dậy. “Không được đánh nhau, con ngoan là không được đánh nhau đâu đấy!”. Tôi vỗ về cả hai rồi lấy báo ra đọc.
7.
“Các cậu chết đâu hết thế hả?”. Lúc nào A Mông cũng tới muộn nên tôi hẹn cô ấy bảy rưỡi tối gặp nhau ở trước của nhà hàng, còn tôi và Lâm Sở hẹn nhau lúc tám giờ, thế mà cuối cùng cô ấy cũng chỉ tới sớm hơn chúng tôi có năm phút.
“Im ngay! Có lần nào cậu không đến muộn cơ chứ? Ai không biết, chắc lại tưởng cậu sợ bị siết nợ đấy!”. Lâm Sở chỉ vào A Mông nói.
“Đúng, chả có tí khái niệm thời gian gì hết!”. Tôi gật đầu.
“Bên kia, mau gọi món đi, đói chết mất!”. A Mông đã đặt bàn từ trước rồi.
“Này, nói thật đi, Hoa Thiên không làm gì cậu chứ?”. A Mông cởi chiếc áo vest đẹp tuyệt của cô ấy ra.
“Mua bộ này chắc phải dùng hết cả năm tích góp của Lý Triển Bằng hả?”. Lâm Sở sờ vào chiếc áo. “Dạo này cũng khá nhỉ, không để Lý Triển Bằng nộp tô nữa mà chuyển sang hiện vật cơ đấy!”
“Thôi đi, tay bẩn, dính đầy mỡ vào áo tớ bây giờ!”. A Mông lấy đũa gắp tay Lâm Sở ra.
“Mình thì có chuyện gì được chứ? Hoa Thiên và mình chỉ là quan hệ công việc bình thường thôi”. Tôi vừa uống bia vừa nói, cố gắng che giấu chuyện đêm hôm đó.
“Nhưng mà, mình đang nghĩ, thực ra Hoa Thiên cũng được phết đấy”. Lâm Sở chép miệng.
“Cậu thích người ta rồi hả?”. Tôi nhớ ra chuyện mẹ Lâm Sở rất để ý tới Hoa Thiên, liền toét miệng cười.
“Cười cái gì? Điên à?”. Thấy tôi như thế, Lâm Sở cáu tiết.
“Cậu nghĩ ra cái gì hay ho cả?”. A Mông vỗ vai tôi.
“Ha ha… Không có gì, mình vừa nhớ đến cuộc điện thoại lần trước mẹ Lâm Sở gọi cho mình ấy mà”. Tôi nháy mắt.
“Ờ, đúng rồi!”. A Mông chỉ tay vào Lâm Sở. “Mẹ cậu thích Hoa Thiên lắm, định gả cậu cho lão ấy nữa đấy!”
“Gả cái con khỉ!”. Lâm Sở giận, mặt đỏ ửng lên.
“Ha ha ha, không phải đỏ mặt đâu, ha ha!”. Lâm Sở dễ thương thật, mặt cô ấy càng lúc càng đỏ.
“Há há há…”. Ba chúng tôi kề vai bá cổ đi khỏi cửa hàng.
“Ôi, sung sướng làm sao!”. Lâm Sở khoác vai hai đứa tôi. “Cuối cùng mình cũng được sống trong cảnh hai tay ôm hai em rồi.”
“Ha ha, đồ điên, ôm người yêu mới coi là ôm chứ!”. A Mông dí tay vào trán Lâm Sở.
“Đúng đúng đúng, các cậu đều không phải là người của mình!”. Cô ấy tự nhiên buông chúng tôi ra. “Mình thì có gì chứ? Chẳng có gì hết cả! Mẹ nhà nó nữa!”. Lâm Sở ngồi phịch xuống cạnh đường.
“Sao thế?” Tôi ngồi cạnh Lâm Sở. “Đồ ngốc này, chẳng phải cậu có bọn mình sao?”
“Ha ha…!”. Lâm Sở ôm mặt cười, cười mãi, cười mãi, cười đến khi chảy cả nước mắt.
“Cậu khóc cái gì chứ?”. A Mông cũng ngồi xuống, không thèm đứng dậy nữa.
“Khóc đâu mà khóc!”. Lâm Sở khô