Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo
Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
ôi.
“Mẹ biết, nhưng mà cái đó phải hỏi Tiểu Ngư, bố mẹ không dám tự quyết đâu”. Mẹ tôi cũng khó nghĩ. Điều này hoàn toàn đúng, chẳng ai dám ép tôi làm những việc mà tôi không thích cả, từ lúc tôi còn nhỏ đã như vậy rồi.
“Em nghĩ thoáng một chút đi, bây giờ Tiểu Ngư đã không sao nữa rồi. Bác sĩ cũng đã bảo đợi máu bầm trong não tan hết thì có thể nhớ lại tất cả mà”. Thẩm Lãng vỗ vai Cố Đại Hải, mọi người đều tỏ ra rất thân thiết với anh chàng này, chỉ có tôi là không quen anh ta.
“Tiểu Ngư, ăn táo không?”. Là lời của An Nguyệt, à không, chị dâu chứ, nghe nói anh trai tôi và chị ấy đã cưới nhau rồi, đúng à phải chúc mừng chị ấy đã đạt được tâm nguyện. “Em thực sự không nhớ gì hết hả?”. chị ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
“Nhớ thì nhớ, chỉ là không nhớ ai đâm vào em thôi. Nhưng sớm muộn gì cũng tìm ra được, lúc đó, em sẽ giết chết hắn!”. Người đâm vào tôi đã bỏ chạy ngay, khi đó cũng không có ai chứng kiến, còn tôi thì lại không thể nhớ được.
Bịch! Quả táo trên tay An Nguyệt đột nhiên rơi xuống đất.
“Tiểu Ngư!’. Cố Đại Hải lại vào thăm tôi.
“Vậy chị ra ngoài trước nhé!”. An Nguyệt nhặt quả táo lên rồi đi ra.
“Ừm, anh biết là giờ em không còn nhớ anh là ai, nhưng chúng ta đã cưới nhau rồi, anh thề đấy! Tiểu Ngư, chúng ta về nhà nhé!”. Lúc anh ấy nói những lời này, tôi thấy rất thân thiết, thực sự rất thân thiết.
“Ờ, OK”
Cố Đại Hải đưa tôi về nhà của chúng tôi, đồ đạc của tôi đều để hết ở đấy, có cả nước hoa, sách và mĩ phẩm nữa.
“Đây là nhà của em, tất cả đồ đạc đều là của em!”. Cố Đại Hải kích động đến nỗi nước mắt trào ra.
“Anh đừng khóc! Em có thể đi xem chỗ khác được không?”. Tôi lau nước mắt cho Cố Đại Hải nhưng anh ấy vẫn khóc, không lên tiếng.
Gâu…! Một con Chihuahua nhỏ xíu tự nhiên chạy tới trước mặt tôi.
“Em còn nhớ nó tên là gì không?”. Cố Đại Hải hỏi.
“Bội Bội!”. Trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện cái tên này.
“Đúng, là Bội Bội, Bội Bội của chúng ta!”. Anh ấy bế con chó lên, đặt vào lòng tôi.
“Em đợi chút nhé, anh đi nấu cơm!”. Cố Đại Hải đi vào bếp nấu cơm còn mình tôi đi đi lại lại trong phòng, nơi đây đúng là nhà của tôi rồi, quả thật rất thân thiết, thậm chí có nhắm mắt cũng đi lại được.
“Bội Bội, em bảo chị có nên ở đây không?”. Con chó rất ngoan, thông minh, lại hiểu chuyện nữa.
Gâu! Nó cứ ngậm ngón tay tôi.
“Em đồng ý nhanh thật đấy!”. Tôi bảo.
“Vợ ơi, à quên, Tiểu Ngư à, ăn cơm thôi!”. Cố Đại Hải gọi.
“Anh làm hết đấy hả?”. Tôi bảo. Trên bàn toàn là mấy món ăn tôi thích.
“Ờ, ăn cái này đi, em thích lắm mà!”
Buổi tối, tôi ngủ ở trong phòng, Cố Đại Hải nằm trên ghế sô pha ngoài phòng khách.
“Vợ! Vợ ơi! Chạy mau đi! Xe kìa!”. Tiếng Cố Đại Hải nói mơ vang rõ rệt trong đêm tối yên tĩnh. Người này đối xử với tôi tốt quá, tôi còn cần tên khốn Ngụy Tử Lộ làm gì nữa chứ? Nghĩ tới đó, tôi chạy ra ngoài phòng khách, lay Cố Đại Hải dậy.
“Sao, sao thế?”. Anh ấy xoa miệng rồi ngồi dậy.
“Chúng ta có giấy đăng kí kết hôn, đúng không?”. Tôi hỏi.
Giấy đăng kí kết hôn chắc chắn không thể là giả được, trong bức ảnh trong tờ giấy đó, tôi còn cười rất tươi nữa.
“Được rồi, Cố Đại Hải, tuy em không nhớ gì cả nhưng em thấy anh rất tốt với em, tốt hơn tên khốn Ngụy Tử Lộ cả trăm lần!”. Anh ấy định nói gì đó nhưng tôi liền ngăn lại. “Thế nên em nghĩ trước khi em bị mất ký ức, nhất định là em rất thích anh, xong em không dám khẳng định đó có phải là yêu hay không, vậy nên anh phải cho em thời gian để suy nghĩ, có thể em sẽ nhớ lại được, cũng có thể không. Em mặc kệ, tóm lại là anh tốt với em thì em sẽ tốt với anh, sống tới đầu bạc răng long với anh!”
Những ngày tiếp theo, tôi sống rất vui vẻ, Cố Đại Hải lúc nào cũng ở bên cạnh tôi. Đôi giày mới mua làm tôi bị đau, anh ấy liền xoa chân cho tôi ngay trong công viên. Tuy tôi vẫn chưa nhớ lại được những chuyện về anh ấy nhưng từ tận đáy lòng, tôi thấy rất vui. Thậm chí có lúc, tôi còn quên cả Ngụy Tử Lộ là ai rồi.
Ngoại tình là vì dục vọng hay là vì tình yêu?
1.
Nghe nói Lý Triển Bằng mới tuyển được một cô thư ký tên là Hứa Lâm Lâm, vô cùng xinh đẹp. đến mức “hoa nhường nguyệt thẹn”, đã thế còn làm việc hết sức ăn ý với anh chàng.
Vở hài kịch ly hôn của bọn họ lại bắt đầu nổi lên, lần này là A Mông nhất quyết không chịu ly hôn. “Tôi nói cho anh biết, ly hôn á? Anh đừng có mà mơ!”. Cô ấy hét lên với cái điện thoại rồi vứt ngay nó vào một xó.
“Cái gì cơ? Lại còn có bồ nhí sao? Cho cô ta một trận đi!” Tôi vô cùng hiếu kỳ xem rốt cuộc cô nàng Hứa Lâm Lâm này là người thế nào mà có thể khiến Lý Triển Bằng chủ động chọc tức A Mông.
“A Mông phản ứng thế nào?”. Anh ấy gõ tay lên bàn, hỏi tôi. A Mông từng bảo rằng khi nào hưng phấn, Lý Triển Bằng sẽ lại gõ tay như vậy.
“Lại còn phải hỏi hả? Anh chết chắc rồi!”. Tôi mỉm cười nhìn anh ta.
“Cái mà anh cần chính là như thế đấy!”. Không những anh ấy không buồn bực mà còn có vẻ rất sung sướng nữa.
“Anh nói cái gì? Điên rồi hả?”. Tôi ngạc nhiên.
Lý Tri