Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341945

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.

ển Bằng nói cho tôi nghe một sự thực kinh thiên động địa: cô bồ nhí đó là một diễn biên do anh ấy thuê để chọc tức A Mông.
2.
Bé mập nhà A Mông gần đây rất lạ. Thằng bé được thừa hưởng vẻ đẹp của A Mông và trí thông minh của Lý Triển Bằng nên học cái gì cũng rất nhanh.
“Nghe đi! Cậu tự nghe đi!”. Vừa sáng sớm, A Mông đã gọi điện, bắt tôi tới nhà cô ấy.
“Nghe cái gì?”. Tôi bảo. Bé mập nhà cô ấy đang ngồi chơi vui vẻ trên ghế sô pha.
“Con trai, con nói đi, nhanh lên!”. Cô ấy liền nhấc bổn thằng bé lên.
“Đồ ngu!”. Một câu chửi cực kỳ chuẩn phát ra từ cái miệng xinh xắn của thằng bé.
“Trời đất ơi! Ai dạy nó vậy hả?”. Đến lượt tôi mắt chữ A mồm chữ O.
“Mình không biết. Từ lúc đón nó ở chỗ Lý Triển Bằng về, mình đã thấy thế rồi. Hắn không dám mắng mình nên dạy con mắng chắc?”. A Mông kể chuyện huyên thuyên rồi lôi điện thoại ra.
“Ai bảo không dám mắng cậu, mình còn thấy lão Lý mắng cậu quá kinh khủng đấy!”.
“Đợi đó, mình cho hắn một trận!”. A Mông đi đi lại lại. “A lô, Lý Triển Bằng! Anh là đồ ngu!”.
Tôi bế thằng bé lên, nhìn A Mông nói chuyện điện thoại. Cái này chắc là do di truyền, không biết thằng bé học được từ ai nữa. Nó thật đáng thương, ngày nào cũng nghe bố mẹ cãi lộn, có lẽ cái mà nó hiểu nhất chẳng phải là hoa thơm thế nào, chim bay ra sao mà là phải làm gì để ly hôn nhanh nhất!
Buổi chiều, Lý Triển Bằng tới, hai người lại tiếp tục đánh chửi nhau.
“Cô dựa vào cái gì mà bảo tôi dạy con như thế hả?”. Lúc đầu, Lý Triển Bằng còn không tin, sau đó, được nghe con nói trực tiếp thì làm ẫm ĩ cả lên.
“Thừa lời, không phải đồ ngu nhà anh thì là ai?”. A Mông trợn mắt, bặm môi.
“Cô tự đi mà nghe xem, cái câu “đồ ngu” đó không phải là câu cửa miệng của cô chắc?”
“Ngoan nào, cục cưng, con thông minh thật đấy, lần này thì cái gì con cũng biết rồi đúng không?”. Tôi bẹo vào cái má phúng phính của thằng bé.
“Đồ ngu!”. Nó trả lời tôi rõ ràng.
3.
Gần đây, tôi thường mơ thấy An Nguyệt, chị ấy muốn giết tôi, khi tỉnh lại, tôi kể hết cho Cố Đại Hải, đồng thời anh ấy cũng nói với tôi một việc rất khó tin.
“Ý anh là anh nghi ngờ An Nguyệt đâm vào em hả?” Tôi nằm dài ra trên ghế sô pha, còn anh ấy ngồi lên bàn.
“Đến chín mươi phần trăm là vậy!” Anh ấy gật đầu.
“Chị ấy còn giả vờ ngã để hại “bà thím” của Ngụy Tử Lộ nữa hả?”.
“Nói linh tinh! Thế không phải em gọi anh là “ông chú” sao?” Anh ấy có vẻ không đồng ý với cách tôi gọi Triệu Bồi.
“Đừng có bực tức như thế, theo như anh nói thì em có cuốn băng quay lại cảnh đó sao?”
“Không nhớ được thì thôi, anh sợ em cố nhớ lại sẽ bị đau đầu”. Anh ấy không ngừng bóp đầu cho tôi, bác sĩ nói tôi bị di chứng đau đầu. “Em ở một mình cùng An Nguyệt ít thôi, đi đâu thì bảo anh đi cùng!”.
Thực ra ngay từ đầu, tôi đã không thích An Nguyệt, chị ta giả dối quá, ngày nào cũng như đang diễn cho người ta quay phim ấy, sống không thật, thế nhưng chị ta xấu xa đến mức đó thì thật khó tin. Có điều Cố Đại Hải nói cũng đúng, tôi nên ít gặp chị ấy thôi. Tôi phải mau chóng nhớ lại mọi chuyện mới được, nếu không, chẳng mấy chốc sẽ bị hại chết. Thế nên tôi quyết tâm tới gặp bác sĩ tâm lý.
“Cô Thẩm, mời đi bên này!”. Cô y tá dẫn tôi tới gặp chuyên gia tư vấn.
“Bây giờ phải làm sao?” Giọng nói của ai đó nghe rất quen vang lên, từ ngoài khe cửa, tôi nhìn thấy Ngụy Tử Lộ.
“Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh chút đã!”. Tôi bảo cô y tá đang đi phía trước.
“Tiểu Ngư!”. Lúc đẩy cửa ra, Tử Lộ nhìn thấy tôi thì rất ngạc nhiên.
“Sao? Trong lòng thấy có lỗi với tôi nên phát bệnh hả?”. Vốn dĩ tôi định nghe trộm xem thế nào, không ngờ lại bị anh ta trông thấy.
“Không phải anh, Bồi Bồi dạo này bị mắc chứng hay lo lắng, bồn chồn”. Mãi sau anh ta mới nói ra được.
“Anh muốn nghe tôi bảo là báo ứng hay là đáng đời?” Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
“Anh biết anh có lỗi với em, cả chị dâu em nữa, nhưng mà thực sự Bồi Bồi, cô ấy không cố ý.”
“Được rồi, không phải phí lời nữa, việc đó có thể do An Nguyệt tự gây ra, Tôi đã từng có bằng chứng nhưng sau bị tai nạn thì mất đi một phần ký ức, hiện tại tôi vẫn chưa nhớ ra chứng cứ ở đâu.”
“Tai nạn ư? Em không sao chứ?” Anh ấy đột nhiên nắm lấy cánh tay tôi.
“Cất ngay cái điệu bộ giả nhân giả nghĩa đó của anh đi!” Nói xong, tôi quay người đi thẳng.
4.
Thẩm Lãng lại bị bệnh, cả nhà chúng tôi đi thăm anh ấy. Theo tôi, cơ thể anh ấy chẳng sao cả, chỉ có tâm bệnh thôi.
Nhìn Thẩm Lãng bây giờ chẳng khác gì bị nhốt vào thiên lao địa ngục.
Ngày nào cũng vậy, cứ về đến nhà là An Nguyệt sẽ lại ôm lấy anh ấy, chẳng phải là biểu hiện yêu thương gì cả, chỉ là để ngửi xem trên người có mùi nước hoa lạ nào không, sau đó dẫn anh ấy đi tắm, kiểm tra xem quần áo có bị mặc ngược không, nhất là quần đùi và quần sịp, nếu tất cả vẫn bình thường thì mới được phép đi ăn cơm. Đương nhiên, nếu không gắp thức ăn cho chị ta thì buổi tối đừng hòng được ngủ yên… Đó đâu phải là cuộc sống của một con người! Ốm ấy hả? Tôi thấy không chết đã là may lắm rồi.
“Sao anh lại thành ra thế này chứ?” Tôi bảo. khuôn m