Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
ặt Thẩm Lãng đáng thương trắng bợt ra, miệng thì sưng vều.
“Hụ, hụ! Tiểu Ngư, em không sao rồi hả? Còn đau đầu nữa không?” Anh ấy đưa tay sờ lên trán tôi.
“Đồ ngốc, chữa khỏi bệnh cho anh đi đã! Xem anh kìa!” Tôi đặt tay anh ấy xuống. Thẩm Lãng tốt với tôi đến mức chính tôi cũng không dám tin nữa.
“Anh cứ chờ đi, sống chết gì em cũng sẽ phải nhớ cho ra để giúp anh ly hôn, lúc đó, số phận anh lại nằm trong tay em rồi.” Tôi vỗ vỗ trên trán Thẩm Lãng.
“Hắt xì!”. Cố Đại Hải bị cảm, lại còn sốt cao nữa.
“Đại Hải, anh không sao chứ?” Trán anh ấy nóng như lò lửa.
“Không sao, vợ à. Em có thể tự nấu cơm không? Hay để anh đi nấu…?” Đại Hải nói mệt nhọc. Trẹn trán anh ấy còn đang đặt túi chườm.
“Thôi, làm thế em ngại lắm, tại em mà anh bị cảm. Cứ yên tâm đi, đã có sách dạy nấu ăn rồi!”
“Cứu tôi với!”. Tôi vớ lấy cái chảo, chạy tới chỗ Cố Đại Hải. “Lửa, bốc lửa rồi!”
“Mau đậy lại, đậy vung lại!”
“Được rồi, anh nằm đó đi, để em đi lấy vung!” Tôi lại bịt mũi chạy vào bếp.
“Xin lỗi, em dốt quá! Chẳng biết làm gì cả”. Tôi thở dài. Tối đó, chúng tôi ăn cơm do nhà hàng mang tới, còn có một nồi canh gà nữa.
“Không sao đâu vợ à, em không bị hỏng là tốt rồi”. Động viên tôi nhưng anh ấy lại chẳng chịu ăn gì cả.
Cả đêm, tôi không ngủ được, cứ nhìn Cố Đại Hải rồi lại suy nghĩ. Tôi ngốc nghếch, không biết nấu ăn, không biết dọn dẹp, cái gì cũng bắt Cố Đại Hải làm, nếu không có anh ấy, chắc tôi chết đói lâu rồi. Tôi nợ anh ấy nhiều quá, ngay cả khi anh ấy bị bệnh cũng không biết phải chăm sóc thế nào nữa. Tôi sờ trán Đại Hải rồi lẩm bẩm: “Anh là người tốt với em nhất, em nghĩ, có lẽ em đã yêu anh rồi.”
Sáng hôm sau, tôi về nhà, nói với mẹ là tôi muốn học nấu nướng. Nghe xong, mẹ tôi rơm rớm nước mắt.
“Mẹ sao thế? Sao lại khóc? Đừng để người khác nhìn thấy chứ!” Tôi vội vàng lấy giấy ăn đưa cho mẹ.
“Tiểu Ngư nhà chúng ta đã trưởng thành rồi, mẹ vui lắm”. Mẹ tôi sụt sịt mãi trong phòng khách.
“Chỉ là nấu cơm thôi mà, tại con sợ khi Cố Đại Hải không ở nhà thì con sẽ bị chết đói mất”. Nói như vậy hơi có lỗi lương tâm, tôi thực lòng muốn nấu cơm cho Cố Đại Hải ăn, nếu không thì thiếu sót với anh ấy quá.
“Đi, trước tiên mẹ dẫn con đi chợ!” Mẹ tôi sung sướng thay quần áo, xách theo cái làn rồi kéo tôi ra cửa.
Trên đường đi, mẹ dạy tôi khi mua đồ tươi sống phải chọn như thế nào, còn dạy cả cách mặc cả với người bán hàng nữa. Mẹ tôi bảo mua bí thì phải chọn quả nào còn cả phấn ở trên, đậu thì không được chọn quả thẳng quá, hơi cong một chút mới ngon, cà rốt cũng không được lấy mấy củ nhìn đẹp đẹp mà phải hơi có nốt sần một tí mới được, dưa chuột nên chọn quả còn có hoa…
Mẹ tôi đã già rồi, bước đi rất chậm, tóc trên đầu cũng đã bạc nhiều. Ngày trước, người ngoài còn gọi là “cô ơi”, giờ đã gọi là “bà ơi” rồi.
Nhớ khi chúng tôi còn nhỏ, mẹ thường đặt tôi và anh Thẩm Lãng ngồi vào hai cái làn sau xe để đi chợ, mỗi đứa ngồi một bên. Trong làn đầy những rau xanh, tôi vốn nghịch ngợm, vò nát cả đống rau, trước lúc về tới nhà lại đổi chỗ cho Thẩm Lãng. Nhưng chẳng hiểu tại sao lần nào mẹ cũng biết là do tôi làm, mẹ bảo mẹ có “mắt thiên lý”, có thể trông thấy tất cả. Sau khi bị đánh, món gì tôi cũng không thấy thèm nữa.
5.
A Mông muốn mời tôi ăn cơm, mặc dù thấy ngạc nhiên nhưng tôi vẫn đi, khi đến đó mới biết bữa cơm này chẳng phải ngon lành gì. Lý Triển Bằng đang ngồi ăn cơm cùng em bồ nhí mới tuyển được ở cách đó không xa.
Chẳng hiểu A Mông ngốc thật hay giả vờ ngốc nữa, vào nhà hàng còn đội theo một cái mũ cói to đùng, mốt thì mốt thật, nhưng ai đi ngang qua cũng ngó về phía chúng tôi.
“Cậu thật không thấy cái mũ đó chuối lắm hả?”. Tôi nhăn mặt.
“Câm miệng, hoặc là cậu ăn đi, hoặc là theo dõi cho mình! Đừng có nói gì hết!”. Trong tay cô ấy còn có cả một cái ống nhòm, thực ra chỉ cách nhau có ba bốn bàn thôi, chỉ có bị mù mới không nhìn thấy.
“Mình đi vệ sinh đã, cậu theo dõi nhé!” A Mông quay lưng đi vào nhà vệ sinh, đến cửa còn ngoái lại xem.
“Được rồi, đi đi!” Tôi vẫy tay ra hiệu cho cô ấy, đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.
“Ăn phở “ngó” đủ chưa em?” Là điện thoại của Lý Triển Bằng, anh ta vừa nói vừa vẫy vẫy tay với tôi.
“Anh tưởng anh là con chim quý đấy hả?” Tôi uống một ngụm cà phê. “Nói cho anh biết, hoặc là anh bỏ hẳn cô nàng diễn viên đó đi, hoặc là anh thử làm thật cho em xem nào! Đừng ra vẻ như là một đạo diễn lớn nữa! Hơn nữa, không thêm chút gia vị thì khán giả sẽ mất hứng đấy!”
“Đừng, kịch tính còn ở phía sau mà!”.
“Ha ha, kịch tính quá em sợ anh sẽ bị cho vào quan tài luôn đấy!”
Dạo này, Lâm Sở rất tích cực bồi bổ cơ thể. Cố Đại Hải đi công tác ở Hồng Kông, mua về một ít tổ yến, cái lành tôi chia đôi với Lâm Sở, còn cái bị vỡ tôi cho An Nguyệt, chủ yếu là vì tôi không chịu nổi thái độ của chị ấy, coi Thẩm Lãng như con cún nuôi trong nhà vậy.
Lâm Sở nhìn thấy tổ yến thì còn thích thú hơn cả gặp tôi nữa, sung sướng mang đi xào ngay. Tôi phát hiện gần đây cô ấy hình như béo lên, nữ tính hơn, không còn vẻ nam tính khí phách như