Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
hung với nhau” Lâm Sở vừa ném cho Bội Bội mấy cái bánh dành cho chó vừa nói.
“Ái chà, đúng lá tiểu thiên sứ!” Thomas thích thú, định giơ tay ra bế thằng bé nhưng nó không chịu, cứ thế bám chặt lấy tôi.
“Trời ơi, mỹ nhân Ngư của tôi đã sinh con rồi sao?” Anh ấy tỏ ra rất kinh ngạc.
“Dở hơi à? Con người khác đấy!” Tôi bảo.
“May quá! May quá! Làm tôi sợ hết hồn!”
11.
Lúc gần sáu giờ tối, Dương Siêu gọi điện cho tôi, bảo tôi ngày mai qua chỗ anh ấy, hình như là nói chuyện gì đó liên quan đến Trần Lộ. Cuối cùng thì Dương Siêu củng không thể buông Trần Lộ ra được. Tôi thực sự không hiểu nổi cái gì đã khiến cho hai người họ thành ra thế này nữa.
Gần 11 giờ đêm, Lâm Sở vẫn chưa chụp ảnh xong, thằng nhóc nhà A Mông đã chán nên nhất quyết không cho ai chụp nữa, cứ thế gào khóc ầm ĩ. Bội Bội cũng “đình công”, nằm bẹp một chỗ, lôi thế nào cũng không thèm dậy, cho ăn cũng không chịu ăn.
“Hôm nay dừng ở đây thôi, mọi người thu dọn lại đi, ngày mai chúng ta tiếp tục!” Lâm Sở tắt đèn chụp.
“Vâng…” Các nhân viên trong studio uể oải đứng lên, chẳng mấy chốcc đã đi hết cả.
“Con mình đâu?” Vừa lúc đó, A Mông cũng tới.
“Xin chào! Bạn bè của Lâm Sở đúng là toàn mỹ nữ nhỉ!” Tôi cứ nghĩ Thomas đi rồi, không ngờ lại thấy anh ta từ phía sau bước ra, hình như là mới đi vệ sinh.
“Ai đây?” A Mông chỉ vào Thomas.
“À, đó là Thomas, bầu sô của mình. Còn đây là Lữ Tiểu Mông, bạn thân của em.” Lâm Sở giới thiệu, sau đó sắp xếp lại đồ đạc rồi đưa chúng tôi đi ăn.
“Sao lại là người nước ngoài thế?” A Mông thì thầm với tôi khi ở trong xe.
“Không phải là người nước ngoài mà là bạn bè.” Thomas trèo lên, ngồi bên cạnh A Mông.
“Thomas, em thấy lần này anh lại đen đủi rồi, A Mông là gái đã có chồng, chồng cô ấy to cao lắm đấy!” Lâm Sở nhìn lên chiếc gương trước mặt, cười với chúng tôi.
“To cao cái con khỉ ấy! Đừng có để ý đến bọn họ, mình cứ nói chuyện thoải mái đi anh!” Mới đó mà A Mông và Thomas đã về cùng một phe rồi.
Lúc ở nhà hàng, A Mông và Thomas cứ thao thao bất tuyệt với nhau, còn trao đổi cả số điện thoại nữa.
“Thấy chưa? Tình địch của Lý Triển Bằng xuất hiện rồi đấy!” Lâm Sở mỉm cười, nói với tôi.
“Ha ha ha…” Tôi ngậm đầu đũa. “Lần này lại có kịch hay để xem rồi, dù sao thì A Mông cũng đang tìm cơ hội để lật lại tình thế mà.”
“Lâm Sở à, cảm ơn em về bữa cơm nhé! Mai gặp lại!” Sau khi đã cơm no rượu say, Thomas liền tự động gọi taxi về.
“Các cậu định thế nào?” A Mông vẫn chưa hết hớn hở.
“Hay là về nhà mình đi, các cậu đừng về nhà nữa, tối nay bọn mình tha hồ trò chuyện!” Lâm Sở luôn đưa ra những ý kiến không tồi.
“Hay quá! Đợi chút, mình đưa thằng bé về nhà đã!” A Mông vội vàng bế con lên xe.
12.
“Anh nói đi! Có chuyện gì thế?” Tôi đi tới quán cà phê gặp Dương Siêu. Tối qua, chúng tôi uống nhiều qua, sáng nay, Thomas dẫn đám người mẫu tới bấm chuông cả tiếng đồng hồ mà chúng tôi vẫn không tỉnh, suýt nữa thì Thomas đã chạy đi báo cảnh sát.
“Sắc mặt em trông không tốt lắm?” Dương Siêu chăm chú nhìn tôi.
“Tối qua bọn em uống cả đêm ở nhà Lâm Sở. Giờ em vẫn còn hơi đau đầu.” Tôi uống một ngụm cà phê lớn.
“Anh… cái này…” Bình thường Dương Siêu ăn nói tự nhiên lắm, chẳng hiểu tại sao hôm nay đột nhiên lại lúng túng như thế.
“Thôi đi, nói nhanh lên xem nào!”
“Em cho anh vay ít tiền nhé!” Dương Siêu nhìn tôi rất thành khẩn.
“Trời đất, thế sao anh không nói sớm, làm em cứ tưởng xảy ra chuyện gì! Bao nhiêu?”
“Ờ, sáu vạn” Anh ấy giơ ngón tay lên.
“Thế này vậy, lát anh đi cùng em tới chỗ Triệu Tam, em còn tám vạn ở đó, anh cứ cầm luôn đi!”
“Em có biết bây giờ Trần Lộ đang làm gì không?” Trên đường đi, Dương Siêu bỗng nhiên hỏi tôi.
“Chị Ngư!” Tên nhóc bán hàng chỗ Triệu Tam sợ hãi nhìn tôi.
“Thế này là thế nào?” Trông thấy mấy cái bình trà của Triệu Tam bị vỡ hết, tôi hết sức ngạc nhiên.
“Là ai thế?” Triệu Tam đẩy cửa bước ra ngoài.
“Bà ngoại Ngư nhà anh đây!” Tôi chống tay lên quầy. “Anh cứ đợi em ở ngoài xe nhé!” Tôi quay đầu lại, bảo với Dương Siêu.
“Sao thế?” Tôi nằm trên cái ghế dài của Triệu Tam, ngó nghiêng ra xung quanh, mấy thứ đồ giả cổ trong sân đã vơi đi rất nhiều.
“Em không biết thật hay giả vờ đó hả? Chính là do chị em tốt của em làm đấy, đúng là bó tay!” Triệu Tam bực bội kêu ca rồi kể khổ với tôi.
Thì ra ngoài cái vị làm điện ảnh gì gì đấy, Trần Lộ còn cặp kè với một tay anh chị nữa. Mấy hôm nay, cô ấy toàn tới phá chuyện làm ăn của Triệu Tam. Giờ thì Trần Lộ đã thay đổi hẳn rồi, dã tâm của cô ấy thật không thể tưởng tượng nổi, Triệu Tam bảo định tìm người xử lý Trần Lộ nhưng nể mặt tôi nên lại thôi.
“Tiểu Ngư, chỉ vì em thôi đấy, chứ không thì có gì mà Triệu Tam anh không dám làm chứ?” Triệu Tam tức giận bảo. “Em gái, nếu không phải vì tình cảm anh em mình, chắc chắn anh đã ném con nha đầu ấy ra khỏi thành Bắc Kinh rồi, thật khốn kiếp.
“Anh Tam, em xin lỗi nhé!” Tôi thực sự chẳng biết phải nói gì nữa.
“Thế này đi, em gái, anh sẽ không làm khó em, nhưng cô ta mà cứ thế này thì sớm muộn gì cũng bị ngư