Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
nhiều nhưng nhìn chung không khác xưa là mấy, tôi vẫn có thể tìm thấy chỗ tôi thường tới chơi trò chơi trước đây, có điều bây giờ, người chơi không phải đổi xèng nữa mà dùng phiếu bằng giấy.
“Cố lên! Cố lên!” Tôi cổ vũ. Hóa ra “quý công tử” Cung Chấn giỏi hơn những gì tôi tưởng tượng nhiều, cái gì cũng giỏi, cả chơi trò chơi cũng thế. Tôi càng thấy đây đúng là “hàng cao cấp”. Cố Tiểu Khê chẳng biết “nhìn hàng” gì cả, tôi tiếc thay cho nó.
“Oa, cậu giỏi thật đấy!” Bước ra khỏi cửa, tôi ôm được một chú gấu bông rất to, đó là giải thưởng lớn nhất ở đây.
“Không có gì đâu! Tặng chị đấy ạ, em có mang về cũng chẳng biết để đâu cả”. Cung Chấn đỏ mặt.
“Cậu em đúng là “hàng tốt”! Không được, Cố Tiểu Khê không biết “nhìn hàng” gì cả, em đợi đấy, sau này, chị sẽ tìm cho em một người biết nhìn người hơn nha!” Tôi vỗ vai Cung Chấn, lục lại trong đầu xem có quen ai hợp với cậu “quý công tử” này không.
“Thôi, em không có hứng đâu!” Cậu ấy vội vàng xua tay.
“Cậu là gay hả?” Tôi đột nhiên hỏi.
“Chị nghĩ sao?” Cậu ấy không trả lời mà hỏi lại tôi.
“Chẳng nghĩ sao cả! Nếu đúng là thế thì coi như mấy đứa con gái kia đen đủi, còn nếu không thì có nghĩa là chúng nó còn may mắn.” Tôi mời Cung Chấn đi uống nước. Tôi không thể lấy không đồ của người ta được, từ bé tôi đã được mẹ dạy thế rồi.
“Hai người đã đi đâu chơi thế ạ?” Cố Tiểu Khê chống tay vào hông, đứng đợi tôi ở cửa, nhìn hệt như một cái ấm chè.
“Sorry, sorry! Chơi vui quá nên chị quên mất thời gian.” Tôi ôm con gấu tới chỗ cô em chồng. Cung Chấn bảo vì Tiểu Khê không muốn gặp cậu ấy nên sau khi đưa tôi đến cổng siêu thị, cậu ấy đã về trước rồi.
“Em nhìn thấy hết rồi nhé!” Tiểu Khê xịu mặt xuống.
“Nhìn thấy cái gì?” Tôi bảo khi chúng tôi cùng xuống gara lấy xe.
“Chị kề vai bá cổ với tên ngốc đó…” Mồm miệng Tiểu Khê đúng là không vừa chút nào.
“Trời đất! Làm chị cứ tưởng có chuyện gì!” Tôi nhét con gấu vào trong xe. “Yên tâm đi! Tình địch của anh trai em vẫn chưa xuất hiện đâu.”
“Chị thực sự thích Cung Chấn hả?” Câu nói của Tiểu Khê làm tôi suýt nữa đâm xe vào gốc cây.
“Em đùa gì thế? Tuy anh trai em nhìn giống mấy ông lực điền nhưng chị không phải người tham bát bỏ mâm đâu”. Tôi nhìn sang Tiểu Khê, bảo.
“Thế thì được ạ. Chị dâu, lần sau để em tự đi, chị cứ ở nhà nghỉ ngơi là được rồi. Chứ nếu không, chắc anh trai em không yên tâm lắm đâu.” Cố Tiểu Khê đúng là biết nghĩ cho anh mình, điều này thì nó hơn tôi, trước giờ, đối với Thẩm Lãng, lúc nào tôi cũng phải đàn áp đến cùng mới thôi.
“Được rồi, lần sau em tự mình đi mà giải quyết!”. Tuy ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng tôi thấy hơi khó chịu. Về nhà, tôi nhất định phải cho Cố Đại Hải một trận để lấy lại chút công bằng.
18.
Tòa soạn rỗi việc lại mở một buổi triển lãm tranh nho nhỏ. Tôi phải giúp Lâm Sở đăng ký mới được.
“Này, mình báo cho cậu tin vui đây, vụ này là làm ăn không mất vốn mà được thưởng tới tám vạn đấy, nếu đạt giải thì cứ chia ba – bảy là được”. Đứng dựa vào lan can, tôi gọi điện cho cô ấy.
“Mình ba cậu bảy hả?’ Lâm Sở bảo. Hình như cô ấy đang lái xe.
“Cậu tưởng mình không có nhân tính như thế sao? Mình ba!” Tôi tỏ ra tức giận.
“Mình đùa cậu đấy. Mà đề tài là gì thế?” Lâm Sở cười ầm lên.
“Tây Bắc Kinh, mình nghĩ kỹ rồi, cậu cứ kiếm chỗ nào nhìn hiện đại một chút rồi chụp mấy bức là xong, có người nhà trong ban tổ chức mà, thế nào chẳng được giải!”
“OK, thế này đi, mình sắp tới nhà cậu rồi, tối nay bọn mình đi chụp luôn nhé!”
Tôi chui vào trong xe của Lâm Sở. “Chúng ta đi đâu đây?’
“Vương Phủ Tỉnh hoặc Trung tâm Thương mại Quốc tế, tùy cậu chọn!” Lâm Sở khởi động xe.
“Mình chọn cả hai được không?”
“Tùy ý nàng!”
“Đang nghĩ gì thế hả?” Lâm Sở vừa ăn bít tế vừa hỏi tôi.
“Mình đang nhớ tới chuyện ngày xưa Ngụy Tử Lộ thường lấy cái xe đạp cà tàng chở mình đi xem phim”. Tôi đưa tay lên chống cằm, bảo.
Vào mùa đông năm đó, chúng tôi đội tuyết đi xem phim. Tôi lạnh mà tôi lại không mang găng tay, Ngụy Tử Lộ đã nhường đôi găng tay của anh ấy cho tôi, còn anh ấy thì tay trần lái xe.
“Anh có lạnh không?” Tôi dựa sát vào lưng anh ấy, hỏi.
“Anh không lạnh, em ngồi cẩn thận nhé!” Anh ấy vẫn không quay đầu lại, bảo tôi.
“Hay là chúng ta đừng đi xem phim nữa, đi ăn KFC đi!” Nhìn thấy cửa hàng KFC, tôi thay đổi ý định, không muốn đi nữa.
“Không xem phim không sao chứ?” Anh ấy dừng lại hỏi tôi.
“Không sao đâu, em thấy KFC còn tuyệt hơn phim đấy”. Tôi thấy đói rồi, trời lại lạnh nữa, trông chúng tôi thực sự khổ sở quá. Hai đứa ngồi ở cửa hàng KFC đến hơn mười giờ tối, chẳng biết đã nói những gì, chỉ là không ai muốn về thôi.
“Chúng ta về đi!” Ngụy Tử Lộ nhìn xung quanh, bảo. “Mấy cô phục vụ mặt dài hơn cái bơm rồi kìa!”
“Họ đang đố kị đấy!” Tôi dựa vào vai anh ấy, nói.
“Ừ.’
Nghĩ lại mới thấy chúng tôi thật là “thất đức”, nói vậy rồi mà còn ngồi hơn nửa tiếng nữa mới chịu đi. Lúc về, chúng tôi không thể đi xe được nữa vì bánh sau đã bị tuyết phủ đông cứng lại, đành phải vác xe lên vai. Chúng tôi còn