The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.

ặt. “Con cầu xin ngài, xin hãy cho con một đứa con để cuộc sống của chúng con lại bình yên như trước đây, con nguyện trả bất cứ giá nào…”






Nếu có thể làm lại từ đầu, chúng ta sẽ ra sao?
1.
Ngày cuối tuần, tôi hẹn Cung Chấn đi uống trà, thực ra là định đẩy Tiểu Khê cho cậu ấy, nếu không, Thẩm Lãng nhà tôi sẽ chết chắc.
“Sao hôm nay lại rảnh rỗi hẹn em thế?”. Khí chất của Cung Chấn đúng là không tồi, phong thái nho nhã của cậu ấy khi thưởng thức trà trông còn đẹp hơn cả nghệ nhân trà đạo.
“À, có gì đâu định giúp cậu kiếm một cô bạn gái thôi”. Tôi mỉm cười.
“Đây là…”. Cô ấy ngớ người ra, cả tôi cũng vậy.
“Ờ, anh đã kể với em rồi đấy, người chị em của anh”. Cung Chấn giới thiệu tôi với Bobo, còn thân mật đưa tay giúp cô ấy vuốt tóc cho đỡ rối nữa.
“Ờ.. Hi!”. Tôi lắp bắp chào, khi ấy trong đầu tôi hiện lên một câu nói trong một cuốn sách mà trước đây tôi đã đọc: “Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải là sự phản bội, mà là… anh ấy nói với tôi rằng anh ấy không phải là GAY”. Câu nói này vốn là của một chàng trai, nhưng giờ đặt vào vị trí của Lâm Sở thì cũng rất hợp lý.
Trên đường trở về nhà, có một số máy lạ gọi cho tôi: “Chúng ta nói chuyện một lát đi, gặp nhau ở bar nhé!”.
“Chú ơi, chuyển hướng đi ạ, cháu muốn tới chỗ này!”. Tôi bảo người tài xế đúng lúc chú ấy chuẩn bị rẽ.
“Em ở đây!”. Thân hình siêu mẫu của Bobo dường như thu hút sự chú ý của tất cả các anh giai ngồi trong quán.
“Tới rồi đây, sao thế?”. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với cô ấy. “Cho một cốc Coca đi!”. Tôi quay sang bảo cậu phục vụ. Tôi muốn đền đứa con khác cho Cố Đại Hải nên đang cai rượu.
“Em không ngờ là hôm nay sẽ gặp chị ở đó”. Ngón tay Bobo không ngừng di di lên miệng cốc.
“Thế giới này vốn bé mà, Bắc Kinh còn bé hơn”. Trong đầu, tôi đang nghĩ xem mình nên nói gì với Lâm Sở.
“Em đúng là khốn nạn, phải không ạ?”. Mắt Bobo ngân ngấn nước.
“Đừng nói thế!”. Tôi vỗ nhẹ lên tay cô ấy. “Chị không tin chuyện của em và Lâm Sở là giả, bao nhiêu người giàu có như vậy mà em cũng không thèm, lại còn phải chịu nhiều thứ khác nữa. Nếu đó là giả vờ thì em bị lỗ to rồi”.
“Cám ơn chị, Tiểu Ngư”. Cô ấy lau nước mắt. “Muốn nghe chuyện của em không?”.
“Được”.
2.
“Đó là năm em vất vả nhất, mới chia tay với bạn gái, trên người lại chẳng có xu nào, đành phải đi hát ở quán bar”. Bobo vuốt tóc.
Hồi ấy, Lâm Sở cũng vừa chia tay với bạn gái, thế nên chúng tôi cùng tới quán bar giải sầu. “Cậu nhìn cô gái kia kìa!”. Lâm Sở chỉ Bobo. Lúc đó, nhìn Bobo rất lạ, cô ấy vừa thuần khiết lại vừa đau thương.
“Sao? Vừa mới thất tình, cậu đã định kiếm em khác ngay hả?”. Tôi vừa uống bia vừa liếc Lâm Sở.
“Không liên quan tới cậu”. Lâm Sở lim dim mắt nhìn tôi, chuẩn bị đi lên.
“Kệ cô ấy đi! Cậu có phải mẹ cô ấy đâu!”. A Mông đã hơi say. “Á, mẹ nhà nó! Sao mình lại ngu thế này chứ!”. Cô ấy bắt đầu kêu gào.
“Không ngu, không ngu! Mình ngu hơn cậu!”. Tôi vỗ vỗ lưng A Mông, mắt vẫn hướng về phía Lâm Sở. Lâm Sở đúng là không vừa, mới đó đã bắt chuyện được với con gái nhà người ta rồi.
“Biết Họa Nhi chứ?”. Lâm Sở dựa lên quầy bar, hỏi.
“Chia tay rồi”. Bobo châm thuốc. Thực ra giới bọn họ khá nhỏ nên hầu như mọi người đều quen biết nhau, nếu không quen thì cũng biết mặt.
“Ờ, đã kiếm được người khác chưa?”. Lâm Sở uống một hơi hết cốc bia.
“Vẫn chưa”. Nói xong, Bobo ngước mắt lên nhìn Lâm Sở.
“Tôi được không?”. Lâm Sở cười.
“Ha ha, anh dám thì tôi dám!”
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, lúc gặp nhau, tôi và Cố Đại Hải cũng chẳng khác bọn họ là mấy.
“Sau đó, hai người ở bên nhau luôn hả?”. Tôi nhìn Bobo, khuôn mặt cô ấy rất đẹp, cái đẹp khiến người ta phải nao lòng.
“Vâng, em đã định cứ sống thế này mãi…”, cô ấy cười, “Nhưng ông trời lại không cho em cơ hội”.
Bobo thở dài, tiếp tục kể: “Đợt trước, em hay phải quay quảng cáo ở bên ngoài, chẳng may gặp phải một thằng đạo diễn háo sắc… Hắn…”. Cô ấy châm thuốc. “Nói thế nào nhỉ? Khi đó, em đã gọi điện cho Lâm Sở nhưng không liên lạc được với anh ấy, chỉ còn biết ngồi khóc một mình”.
“Là ngày mười lăm hả?”. Tự nhiên tôi nhớ ra, hôm ấy, tôi và Lâm Sở ra tay trừng trị Thomas, Lâm Sở tắt di động vì sợ nhỡ có ai gọi đến thì sẽ bị lộ mất.
“Đó là hiểu lầm thôi!”. Tôi kêu lên.
“Đã chẳng còn quan trọng nữa rồi”. Bobo ngước mắt đẹp mê hồn lên nhìn tôi, đôi mắt khiến người ta có cảm giác bị nhìn thấu cả tâm can.
“Nhưng mà…”
“Giờ em đã hiểu, khi đó, Họa Nhi vừa khóc vừa nói với em, chúng ta không phải là đàn ông nên vĩnh viễn chẳng thể nào khiến đối phương có cảm giác an toàn…”. Bobo dập điếu thuốc trên tay, tình yêu của cô ấy cũng giống như điếu thuốc kia, bây giờ chỉ còn là một đốm lửa rồi dần dần lụi tắt.
3.
“Ngư Ngư!”. Thằng nhóc nhà A Mông đã đi mẫu giáo, thỉnh thoảng tôi giúp A Mông tới đón nó.
“Không được gọi là “Ngư Ngư”, phải gọi là “dì Ngư Ngư” mới đúng!”. Tôi cốc yêu nó. Chẳng biết thằng nhóc được ai dạy mà suốt ngày gọi tôi là “Ngư Ngư”.
“Ngư