Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
hích nhau chỉ dám dừng lại ở việc lén lút trao đổi thư tay gì gì đó.
Thực ra ông anh tôi được rất nhiều cô gái thích, anh ấy thật thà lại có tài, là học sinh được bồi dưỡng đặc biệt trong lớp năng khiếu của trường, bất luận là cô gái nào cũng mong được Thẩm Lãng để ý tới một lần. Song lúc đó, gia đình tôi quản rất nghiêm, Thẩm Lãng đã được hẹn ước với An Nguyệt rồi, anh ấy rất hiểu chuyện đó. Nhưng những rung động tuổi trẻ thì chẳng ai khống chế được, anh tôi thường đi đọc sách cùng Cố Đại Hải và Triệu Bồi. Gọi là đọc sách chứ tôi nghĩ anh ấy đi ngắm người ta thì đúng hơn, cái tính trăng hoa của ông ấy thì tôi rõ hơn ai hết.
“Bài này tính thế nào nhỉ?”. Triệu Bồi cắn bút nhìn Thẩm Lãng.
“Ờ, thế này này…”. Thẩm Lãng kéo quyển vở lại. “Đừng có cắn bút như thế, không tốt đâu!”.
“Tôi cũng cắn bút đây này, sao không thấy ông nhắc tôi nhỉ?”. Cố Đại Hải tủm tỉm cười, chống tay vào cằm. Anh ấy đã biết chuyện này từ lâu rồi, Thẩm Lãng chỉ coi anh ấy như chân gỗ để tiếp cận người đẹp thôi.
“Thôi đi, ông không học hành cẩn thận là không đỗ đại học đâu đấy!”. Mặt Thẩm Lãng đỏ ửng lên, Triệu Bồi cũng ngại ngùng cúi đầu.
“Tối nay đi xem phim với mình được không?”
Một mảnh giấy rơi ra từ ngăn kéo bàn của Triệu Bồi, thanh niên thời đó toàn dùng cách này để hẹn hò nhau. Triệu Bồi đưa mắt nhìn Thẩm Lãng đang ngồi học ở phía xa, Cố Đại Hải vừa nhìn đã biết ngay.
“Anh còn tưởng chắc chắn Triệu Bồi và anh trai em sẽ thành đôi ấy chứ”. Cố Đại Hải bảo. Tôi dựa đầu lên ngực anh nghe kể chuyện nên nghe rất rõ tiếng tim đập trong lồng ngực anh ấy.
“Nhưng mảnh giấy đó chưa chắc đã là của anh trai em mà”. Tôi thắc mắc. Tôi còn nhớ hồi ấy, Thẩm Lãng làm gì có tiền tiêu vặt, mà nếu có thì cũng bị tôi “vặt” mất, có khi đến cái kem anh ấy còn chẳng mời nổi nữa là…
“Em thông minh thật đấy! Hơn anh trai em nhiều”. Cố Đạ Hải nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
Hôm đó Triệu Bồi sung sướng đi tới rạp chiếu phim, còn đặc biệt mặc cả bộ váy hoa mà chị ấy thích nhất nữa, nhưng không ngờ người đợi chị ấy lại là An Nguyệt.
“Mày là Triệu Bồi hả?”. Một đứa con gái chạy ra từ hẻm nhỏ gần đó, đứng trước mặt Triệu Bồi, gắt gỏng.
“Bạn là…?”. Triệu Bồi ngạc nhiên nhìn người đối diện.
“Chết tiệt! Đồ yêu tinh! Lại còn ăn mặc như cave thế này nữa chứ! Mày có biết anh Thẩm Lãng là gì của tao không hả?”. An Nguyệt giật ngay cái vé trên tay Triệu Bồi, xé nát tươm rồi ném xuống đất, lấy chân giẫm lên.
“Các cậu đang làm gì thế hả?”. Cố Đại Hải đang đứng ở góc đường, thấy An Nguyệt và Triệu Bồi thì biết ngay là có chuyện không hay, liền vội vàng xông ra.
“Không phải việc của cậu, cậu cũng chả tốt đẹp gì đâu!”. An Nguyệt trợn mắt nhìn Cố Đại Hải.
“Thế cậu nghĩ cậu tốt đẹp hả?”. Cố Đại Hải bực mình, định mắng An Nguyệt một trận.
“Đừng nói nữa!”. Triệu Bồi hét lên rồi bịt chặt tai, chạy đi.
“Sau đó thì sao?”. Tôi hỏi.
“Triệu Bồi đi khỏi đó, chẳng biết là đi đâu nữa, nhà cũng chuyển đến nơi khác. Nếu không phải vì cô ấy gửi thiệp mời cho anh thì chắc anh chỉ thấy cô ấy trong mơ thôi”. Cố Đại Hải thở dài. “Nhưng không có cô ấy thì anh đã chẳng gặp được em”.
“Biến đi! Chỉ thế là giỏi thôi…!”. Tôi thấy hơi buồn ngủ.
“Ngủ đi em, con trai anh cũng phải ngủ nữa chứ!”. Cố Đại Hải kéo chăn đắp lại cho tôi.
“Đồ ngốc! Anh cũng thích Triệu Bồi mà, sao lại không chịu nói ra?”. Trước khi nhắm mắt lại, tôi hỏi anh ấy.
“Anh không bằng anh trai em được, hơn nữa, chẳng phải anh còn đợi em sao?”. Cố Đại Hải thì thầm bên tai tôi, hơi thở ấm áp của anh ấy bỗng dưng khiến tôi cảm thấy thật ngọt ngào.
3.
“Anh ấy sao rồi?”. Tôi hỏi. Cuối tuần đó, tôi tới tìm Dương Siêu. Anh ấy đã hoàn toàn tỉnh táo nhưng vẫn chưa cử động được. Bác sĩ bảo đó là hiện tượng bình thường, có thể tỉnh táo lại đã là kỳ tích rồi, không nên nóng vội.
“Ừ, cũng tạm thôi”. Khuôn mặt đau khổ của Trần Lộ giờ đây đã xuất hiện nụ cười.
“Tiểu Ngư…”. Dương Siêu cũng nhìn tôi, mỉm cười.
“Được lắm, anh mau ngồi dậy cho em, bọn em vẫn đợi cho anh một trận ở lễ cưới đấy!”. Tôi vỗ vai anh ấy.
“Tôi mặc kệ! Làm cái gì thế?”. Tôi xông tới đẩy cửa, thấy ngay Cố Tiểu Khê đang ngồi trong lòng Thẩm Lãng.
“Tiểu… Tiểu Ngư…”. Thẩm Lãng giật mình, đẩy luôn Cố Tiểu Khê xuống đất, sau đó lại vội vàng kéo lên.
“Chị dâu… Hi hi… Em tới chơi thôi ạ… hi hi… em… em đi đây!”. Tiểu Khê tất tưởi lấy túi xách rồi chạy ra ngoài, tốc độ như tên bắn, suýt nữa đâm cả vào tôi.
“Ôi… Từ từ thôi nào…!”. Thẩm Lãng nhẹ nhàng đỡ tôi ngồi xuống ghế.
“Ái chà, anh giỏi nhỉ? Bố mẹ đặt tên hay thật đấy! Thẩm Lãng cái gì chứ? Anh là “bất lương” thì có!”. Tôi đập bàn mắng.
“Anh biết, anh biết là anh sai rồi, nhưng mà…”. Thẩm Lãng cứ nhìn chằm chằm xuống đất như đang kiếm cái lỗ hở nào đó để chui xuống.
“Anh bảo em phải giải thích thế nào với chồng em đây?”. Tôi liếc anh ấy rồi cười giả lả. “Hay lúc đấy, em sẽ bảo với anh ấy là chồng ơi, xin lỗi anh, người dụ dỗ em gái anh là anh trai em đấy, anh hãy nể tình a