Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
như còn chưa tỉnh táo. “Chị nói đi chứ!”.
“Xin lỗi… Xin lỗi Tiểu Ngư…”. Giọng của chị ấy rất yếu, dường như chẳng còn chút sức lực nào nữa.
“Xảy ra chuyện gì à?”. Bọn A Mông cũng chạy ra.
“Để mình đi tìm chị ấy…!”. Tôi xách túi lên định đi thì bị Cố Đại Hải ngăn lại.
“Để anh đi, em cứ đợi ở đây, không sao đâu!”. Anh ấy nói xong liền chạy đi ngay, Lâm Sở cũng đuổi theo sau.
“Bọn mình sẽ về ngay!”. Lâm Sở vẫy tay với tôi.
“Ngụy Tử Lộ! Anh có còn là người không thế?”. Tôi tức đến mức không còn suy nghĩ được gì nữa, kéo áo Ngụy Tử Lộ, đi vào góc tường.
“Tiểu Ngư, từ từ thôi, cẩn thận đấy!”. A Mông kéo tôi ra.
“Cậu đừng có xen vào!”. Tôi đẩy A Mông ra rồi quay lại tát cho Ngụy Tử Lộ một cái thật mạnh. “Ngụy Tử Lộ! Anh là đồ khốn nạn! Anh nhìn tôi đây này!”
“Em đi đi…”. Khuôn mặt anh ấy trông rất khó coi.
“Anh đi với tôi! Đi gặp Triệu Bồi!”.
Vừa tới cửa, Ngụy Tử Lộ đột nhiên đẩy mạnh tôi ra rồi chạy vụt đi. Tôi giật mình, ngã lăn xuống đất. Bỗng nhiên tôi thấy mọi thứ hết thật rồi, trong chốc lát, tôi có cảm giác đứa bé đang bỏ tôi mà đi, nó vừa khóc vừa nói: “Mẹ không cần con nữa…!”.
“Không đâu, con quay lại đi, mẹ sai rồi…!”. Tôi ngồi phịch xuống đất, tưởng như toàn bộ máu trên người mình đã bị rút sạch. A Mông vội lao tới ôm lấy tôi, vừa khóc vừa kêu Lý Triển Bằng gọi xe cấp cứu.
7.
“Tiểu Ngư, cậu muốn uống nước không?”. A Mông đặt tay lên trán tôi. Bố mẹ tôi vừa mới đi, mẹ Cố Đại Hải cũng tới, nói cái gì mà “Đừng để trong lòng!”, thở dài rồi ra về.
“Cố Đại Hải đâu rồi?”. Tôi nhìn lên trần, ánh đèn thật nhức mắt.
“Anh ấy tìm được Triệu Bồi rồi. Chị ta uống thuốc sâu, đang ở trong phòng cấp cứu, Lý Triển Bằng vừa tới đó thay cho anh ấy”. A Mông lau mặt giúp tôi.
“Tiểu Ngư!”. Vừa thấy Cố Đại Hải bước vào, tôi vội lấy chăn trùm kín đầu.
“Anh đừng tới đây! Em chẳng biết phải đối diện với anh thế nào nữa”. Tim tôi rất đau, như có cái gì đang chẹn vào.
“Hai người nói chuyện đi, em ra ngoài một lát”. Giọng A Mông nhỏ dần rồi biến mất.
“Đừng như vậy mà! Anh không trách em đâu, đều tại anh không tốt, nếu anh không đưa em đi… nếu anh không để em nghe điện thoại…”. Cố Đại Hải cố kéo chăn ra, tay run run, giọng nói cũng đứt quãng.
“Em sai rồi… em xin lỗi, em sai rồi..”. Toi ôm lấy Cố Đại Hải, nước mắt anh ấy thấm ướt đẫm cả tay áo tôi. Anh ấy còn khóc nhiều hơn cả tôi nữa, giờ phút này tôi xin thề, sau này sẽ không bao giờ gây chuyện với anh ấy, vì tình yêu của chúng tôi…
Triệu Bồi suýt chết. Ngụy Tử Lộ thì không biết chạy đi đâu, dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này vậy. Cuộc sống của tôi và Cố Đại Hải vẫn tiếp tục như không có chyện gì xảy ra, chỉ có một vết thương vẫn ở trong lòng chúng tôi, không ai dám động vào vì sợ làm đau chính mình và làm đau cả người kia.
“Dạo này hai người không sao chứ?”. Lâm Sở đang đứng đợi ở ga tàu, hỏi.
“Ừ, giờ vẫn yêu thương nhau thôi, nhưng mà.. chuyện đó.. giống một bóng đen…”. Tôi cúi xuống nhặt hòn đá dưới chân rồi ném đi.
“Đừng nghĩ nữa! Giúp mình đối phó với mẹ mình trước đã!”. Lâm Sở choàng vai tôi.
Mẹ Lâm Sở lại tới thăm cô ấy. Thời gian trôi qua thật nhanh. Bọn tôi gây ra bao chuyện, thế mà đã hơn một năm rồi. A Mộng vẫn chưa ly hôn được, Dương Siêu đang trong quá trình hồi phục, chuẩn bị làm đám cưới, Triệu Bồi vẫn đi khắp nơi tìm Ngụy Tử Lộ, Cố Tiểu Khê và Thẩm Lãng vẫn lén lút qua lại với nhau.
“Tiểu Ngư à!”. Mẹ Lâm Sở cứ nắm chặt lấy tay tôi, tôi đã bảo là bác ấy quý tôi lắm mà.
“Mẹ à, con ghen rồi đấy. Mẹ đến thăm con hay thăm cậu ấy thế?”. Lâm Sở vừa lái xe vừa bảo.
“Con bé này, mẹ không tới thăm con thì thăm ai hả?”. Bác gái đánh yêu Lâm Sở mấy cái.
“Bác ơi, con về trước đây ạ, ngày mai con sẽ tới đưa bác đi chơi”. Tôi vội vàng từ biệt bác gái, Cố Đại Hải đang giục tôi về nhà, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
“Em về rồi hả?”. Cố Đại Hải đứng ngay ngoài cửa, tay ôm Bội Bội. Dạo này cả chó và mèo nhà tôi đều béo múp míp.
“Vội gì chứ? Đồ ngốc!”. Tôi nhìn vào bàn ăn, đồ ăn thức uống đã bày biện thịnh soạn trên đó.
“Tiểu tử nhà ngươi cũng khá phết đấy nhỉ?”. Tôi lấy ngón tay kẹp hai môi của anh ấy vào nhau.
“Thôi thôi, em đi rửa tay đi!”. Cố Đại Hải búng mũi tôi. Chiêu này ông chồng tôi học được từ vợ mình, mỗi lần Đu Đu nghịch ngợm, tôi lại búng mũi nó một cái, chồng tôi thấy thế liền học ngay.
“Mai anh đi công tác ở Nhật, em đi cùng anh không?”. Cố Đại Hải nhìn tôi.
“Không được, mẹ Lâm Sở vừa tới, em phải giúp cậu ấy lừa mẹ”. Tôi đang cắt bít tết, Cố Đại Hải còn thắp cả nến nữa. Thích thật!
Nửa đêm, tôi không ngủ được, liền trèo lên sân thượng ngắm trăng. Cố Đại Hải ngủ rất ngon lành. Từ trước đến giờ, anh ấy đều không trách tôi điều gì, cho dù là không còn đứa con nữa, nhưng tôi biết anh ấy còn đau lòng hơn tôi, cứ luôn miệng nói lỗi tại mình, sự việc ấy đã trở thành một vết sẹo trong trái tim cả hai vợ chồng. Cuộc sống như thế này sẽ mãi tiếp diễn cho tới khi ông trời lại ban cho chúng tôi một đứa con. Tôi quỳ bên cửa sổ, ánh trăng rọi lên m