Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.

n vai Hoa Thiên.
“Sao lại thế này cơ chứ?”. Mẹ tôi bật khóc.
“Mẹ… Đừng khóc! Đừng khóc nữa”. Tôi ôm lấy mẹ, bất giác bật khóc theo. Thẩm Lãng và Cố Đại Hải đang thu dọn đồ đạc, bố tôi giận quá nên đã về phòng nằm.
“Cố Đại Hải, em để quên điện thoại trong phòng rồi, anh vào lấy cho em với!”. Gần tối, khi chuẩn bị về nhà, tôi tìm cách đẩy Cố Đại Hải đi chỗ khác.
Bốp! Đợi Cố Đại Hải đi rồi, tôi mới tát cho Thẩm Lãng một cái thật mạnh. Tát xong, tôi đau hết cả tay, còn Thẩm Lãng thì quay mấy vòng rồi ngã xuống đất.
“Thẩm Lãng! Kiếp này em nợ gì anh hả?”. Tôi quay người, đi ra cửa.
Về đến nhà, tôi lăn ngay ra giường, cả người run lên vì lạnh, đắp mấy lần chăn mà vẫn không đỡ.
“Em lạnh quá…”. Tôi rên rỉ.
“Cục cưng, em sốt à?”. Cố Đại Hải ôm lấy tôi. “Để anh đi tìm nhiệt kế đã!”.
“Ôi trời, 38 độ đấy! Phải đi viện thôi!”. Cố Đại Hải vội vàng lấy áo khoác cho tôi.
“Em xin lỗi!”. Tôi ôm lấy Cố Đại Hải mà khóc.
“Sao lại khóc? Đã làm gì có lỗi với anh hả?”. Anh ấy vỗ nhẹ vào lưng tôi. “Chúng ta tới bệnh viện nhé! Để anh cõng em!”.
“Nếu em làm sai điều gì, anh có hận em không?”. Nằm yên trên lưng Cố Đại Hải, tôi vẫn chảy nước mắt.
“Sao em lại nghĩ thế? Anh không hận, dù em có giết anh, anh cũng không hận em”. Tôi nghe rõ từng nhịp thở của Cố Đại Hải. “Thôi, đừng nói nữa, sắp tới nơi rồi!”. Anh ấy xốc lại người tôi.
Sau đó, tôi sốt cao mãi không đỡ, cứ nằm xuống là gặp ác mộng.
Không biết bao nhiêu lần Cố Đại Hải xuất hiện trong giấc mơ, anh ấy cứ vác cái bụng phệ đi đi lại lại ngay trước mặt tôi. Còn có cả An Nguyệt nữa, một tay chị ta túm cổ áo Thẩm Lãng, một tay nắm cổ áo Cố Tiểu Khê, lôi hai người họ xềnh xệch. Bỗng nhiên, tiếng hét của Cố Đại Hải vang lên bên cạnh làm tôi giật mình tỉnh lại. Cũng may là tôi tỉnh giấc đúng lúc, khi ấy, vừa mơ, tôi vừa bóp cổ Cố Đại Hải, mắt anh ấy trắng dã, nhìn như sắp lồi cả ra ngoài.
“Em muốn anh chết hả?”. Cố Đại Hải ho một lúc lâu.
“Em mơ thấy ác mộng…”. Tôi ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn anh ấy. Nếu không làm thế này, chắc chắn anh ấy sẽ hỏi tôi mơ thấy gì.
“Ừ, ngoan nào, đừng sợ!”. Quả nhiên Cố Đại Hải liền ôm lấy tôi.
“Em muốn uống nước!”. Tuy đang giả bộ sợ hãi, tôi vẫn không quên sai phái anh ấy. Chiêu này lúc nào cũng hữu dụng, cả đời này Cố Đại Hải sẽ nằm trong tay tôi. Nghe tôi nói thế, Cố Đại Hải liền chạy ngay đi rót nước. Nghĩ lại cũng thấy ghê ghê, nhỡ Thẩm Lãng gây ra chuyện gì đó, tôi đến phải ly hôn với ông chồng tuyệt vời này mất.
An Nguyệt bị tôi làm cho phải vào viện An Định.
Hãy nhìn xem, An Định! Ha ha, đưa mấy người bị bệnh thần kinh vào đó gia đình sẽ được yên ổn, cái tên này có ý nghĩa thật! Tôi đang mong chị ta ở đó cả đời thì mấy ngày sau, Hoa Thiên tới nhà chúng tôi, thông báo một tin thật đáng chán, An Nguyệt chỉ bị khủng hoảng tinh thần một chút thôi, điều trị ba tháng là chắc chắn sẽ khôi phục như bình thường.
“Con không đồng ý”. Nghe mẹ tôi nói An Nguyệt thật đáng thương rồi bảo Thẩm Lãng tới xin lỗi và đón chị ta về, tôi lập tức phản đối. “Nhà mình người thì già, người thì không ở nhà, nhỡ chị ta giết người thì làm sao?”. Vừa nói, tôi vừa liếc Thẩm Lãng, ông anh cũng đang nhìn tôi chằm chằm.
“Con xem, bác sĩ bảo, chuyện này là vì lần sẩy thai trước…”. Mẹ đưa cho tôi một quả lê.
“Có tin được không chứ? Là mẹ An Nguyệt bảo thế ạ?”
“Thẩm Lãng, con nghĩ sao?”. Mẹ tôi ngẩn người ra một lúc rồi quay sang hỏi Thẩm Lãng.
“Con nghe theo Tiểu Ngư”. Anh ấy nín lặng đến mức mặt mày xanh lét.
“Anh ít nghe theo em thôi!”. Tôi vội vàng nói. “Thật là… An Nguyệt hận em đến tận xương tủy đấy! Em nói cho anh biết, đừng có mà kéo em vào! Anh không thấy chị ta bảo “Thẩm Ngư, tao phải giết mày!” đấy à?”
9.
“A lô!”. Điện thoại của tôi hiện lên số máy của Lâm Sở.
“Tiểu Ngư à? Dì đây!”. Là mẹ của Lâm Sở. Thảo nào, tôi đang thấy lạ, Lâm Sở bận rộn như vậy, làm gì có thời gian để gọi điện cho tôi chứ.
“Ôi, dì ạ! Con vừa mới bảo mấy hôm nay không tới thăm dì được đây này”. Tôi cố gắng ngọt ngào.
“Ha ha, Tiểu Ngư vẫn là ngoan nhất. Đúng rồi, con có biết cái cậu giúp Tiểu Sở chụp ảnh là người thế nào không?”.
“Dạ? Dì nói về Hoa Thiên á?”. Tôi suýt phì cười, mẹ Lâm Sở chắc vẫn chưa từ bỏ ý định kiếm con rể.
Mẹ Lâm Sở và tôi buôn chuyện rõ lâu. Chúng tôi cùng kể lại tất cả những kỳ tích của Lâm Sở từ lúc cô ấy mới học tiểu học. Hồi nhỏ, Lâm Sở nghịch ngợm vô cùng, cái gì cũng dám làm, chuyên gia trộm gà trêu chó, có lần vì trèo trộm quả nhà hàng xóm mà bị ngã gãy chân, rồi lấy súng cao su bắn con lợn cái, bị nó đuổi cho ngã chảy máu đầu, giờ vẫn còn sẹo.. Tôi có thể tưởng tượng ra một đứa bé bẩn thỉu, mặt đầy mũi dãi., đen sì sì, đứng ở đầu thôn, tay nắm một cành cây không biết vừa bẻ trộm được ở đâu… Cả nhà bị Lâm Sở làm cho náo loạn, cuối cùng đành phải đẩy cô ấy lên Bắc Kinh học.
Tôi tranh thủ giúp Triệu Bồi đăng tin tìm người. Bức ảnh của Ngụy Tử Lộ là to nhất, để ở ngay đầu tiên cùng với ảnh của những người bị thần kinh, người già neo đơn… trông rất buồn cười. Nhưn