Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục
Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.
g tôi thật sự không cười nổi. Bức ảnh đó là do tôi đưa anh ấy đi chụp, cũng là bức ảnh duy nhất để trong ví tôi khi ấy, còn bây giờ, vị trí của nó đã bị ảnh của Cố Đại Hải che đi. Chẳng trách mà lúc Triệu Bồi đưa, tôi cảm thấy rất quen.
“Cảm ơn em!”. Triệu Bồi luôn miệng cảm ơn tôi. Dưới lớp phấn son được tô trát một cách cẩn thận, tôi vẫn nhận ra vẻ mặt mệt mỏi của chị ấy.
“Không sao đâu mà! Có chuyện gì chị cứ nói với em, em sẽ giúp!”. Tôi vỗ vai Triệu Bồi. “Nếu vẫn không được… chị có thể đến gặp Cố Đại Hải”. Câu cuối cùng tôi chẳng nghĩ ngợi mà buột miệng nói ra, nói xong rồi mới thấy hối hận, chẳng biết là vì sợ chị ấy sẽ đi tìm thật hay vì lo câu đó làm tổn thương đến chị ấy nữa.
“Chị biết rồi. Chị đi trước nhé!”. Triệu Bồi cười ngọt ngào rồi bước đi.
“Lâm Sở, cậu có bận không?”. Trong lòng thấy hơi khó chịu, tôi liền gọi cho Lâm Sở.
“Không bận thì mình là con của cậu đấy!”. Lâm Sở có vẻ bực bội.
“Ờ thế thì cậu làm việc đi! Mình cũng không có chuyện gì cả, chỉ là…”. Tôi còn chưa nói hết câu, cô ấy đã cúp điện thoại.
“Đồ vô nhân tính!”. Tôi rủa thầm rồi gọi A Mông tới.
“Không phải chứ? Cậu còn tưởng chưa lắm chuyện chắc?”. A Mông kịch liệt phản đối chuyện tôi tiếp xúc với Triệu Bồi. Tính cô ấy là vậy, quý ai rồi thì muốn làm gì cũng được, còn nếu đã ghét thì chẳng có lý do gì cũng thấy hận người ta đến tận xương tủy.
“Đâu có, mình chỉ muốn giúp chị ấy một chút thôi”. Tôi dập điếu thuốc.
“Thế ai giúp cậu hả?”. A Mông xông lên, cho tôi một phát tát.
“Mình biết, nhưng chị ấy rất đáng thương”.
“Thế lúc đầu, cậu có đáng thương không? Có ai lo cho cậu không?”. A Mông nhìn tôi chằm chằm.
Những lời của A Mông như lưỡi dao cứa vào lòng tôi, khiến tôi không khỏi cảm thấy chua xót, nước mắt cứ thế trào ra.
“Đừng, đừng khóc!”. A Mông hoảng hốt.
Nhìn cô ấy như vậy, lòng tôi bỗng nhiên thấy dễ chịu. Đáng đời, ai bảo cậu làm mình đau lòng! Thế thì tôi phải khóc to hơn, khóc to cho cô ấy sợ chết thì thôi. Hạ quyết tâm xong, tôi ngoác mồm ra, gào tướng lên.
“Mình sai rồi! Bà tổ của mình ơi, mình sai rồi!”. A Mông lóng ngóng đưa tay lau nước mắt cho tôi, lau lung tung, suýt làm mấy giọt nước mũi rớt luôn vào miệng tôi.
“Biến đi! Chả trách con cậu cũng không muốn gặp mẹ, làm ăn không nên hồn gì cả!”. Tôi chỉ muốn bò lăn ra cười.
“Sau này đừng khóc như thế nữa, mình sợ thật đấy!”. A Mông nhìn tôi không chớp mắt. “Thật mà! Bây giờ mình rất sợ nhìn thấy người khác khóc, bọn mình đã phải khóc nhiều quá rồi…”. Cô ấy dựa đầu vào chân tôi, hình như cũng đang chảy nước mắt, chỗ quần ấy tôi thấy ươn ướt.
“Mình nhớ hồi bọn mình là trẻ con quá, lúc đấy, có ai dám qua mặt bọn mình đâu chứ!”. Tôi đặt tay lên đầu A Mông.
“Khi ấy, bọn mình là nhất mà!”
“Bọn mình dám ăn trộm nữa!”
“Bọn mình dám đánh nhau!”
“Chẳng có gì không dám làm cả…”
10.
Hoa Thiên tự nhiên lại gọi điện cho tôi, chẳng hiểu anh ấy muốn nói gì, chắc lại chuyện An Nguyệt sau khi ra viện.
“Em đang bận à?”. Lúc đầu, anh ấy còn tỏ ra khách khí.
“Không, đang rảnh!”. Sáng ngủ dậy muộn nên tôi quyết định không đi làm nữa, vẫn còn quấn chăn quanh người.
“Anh có chuyện muốn nói với em”. Giọng Hoa Thiên vừa có chút uy nghiêm lại vừa ấm áp.
“Sao lại gọi cho em, lẽ ra anh phải gọi cho Thẩm Lãng chứ!”. Tôi phát hiện thấy trên tường có một vết nứt chẳng hiểu xuất hiện từ bao giờ, cũng khá dài.
“Anh biết, nhưng mà…”
“Thẩm Lãng là Thẩm Lãng, em là em, chẳng liên quan gì đến nhau hết. Nếu không phải có quan hệ huyết thống thì em hoàn toàn có thể không quen anh ấy. Thế nên anh phải phân biệt cho rõ, người mà chị anh cưới không phải em, còn chuyện trong nhà thì để phụ huynh giải quyết!”. Tôi vừa nhìn vết nứt vừa nói một tràng. Vết nứt kia như kiểu đang sống ấy, nó đang chuyển động thì phải.
“Chắc anh gọi nhầm người thật rồi, anh cứ nghĩ là…:”
“Anh đã bao giờ nghe nói tường có thể cử động chưa?”. Tôi ngắt lời Hoa Thiên, lồm cồm bò dậy.
“Cái gì?”
“Á!”. Chỉ nghe “rầm!” một tiếng, chân tôi bỗng dưng đau nhói, trong phòng bụi bay mù mịt.
“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Lúc Hoa Thiên kéo theo mấy người bảo vệ khu nhà tới, tôi đang đờ đẫn ngồi trên giường, người ngợm trắng phó đầy bụi, vẫn đang mặc đồ ngủ. Cũng may là hôm đó, tôi không mặc bộ váy ngủ hai dây màu xanh.
Một miếng vữa trên trần rơi xuống, đè trúng chân tôi, nhìn lên chỉ thấy một khoảng cốt sắt to tướng. Giờ mà tự nhiên có một cái chân thò ra ở đó thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên. Nhà cửa kiểu gì thế này?
“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư!”. Khi Cố Đại Hải hoảng hốt chạy đến chỗ tôi thì Hoa Thiên đã làm xong thủ tục nhập viện, vừa đi ra ngoài lấy nước nóng cho tôi.
“Cố Đại Hải! Anh mua nhà đểu hả?”. Nếu không bị gãy xương, tôi đã đạp cho anh ấy một cái rồi.
“Không sao chứ em?”. Mặt Cố Đại Hải trắng bệch.
“Tiểu Ngư, nước của em này!”. Sự xuất hiện của Hoa Thiên khiến không khí bỗng trở nên gượng gạo.
“Cảm ơn nhé! Để tôi đưa cậu về!”. Cố Đại Hải gượng cười.
“Không cần, em về trước đây!”. Hoa Thiên cười nhạt rồi đi mất.
“Tạ