Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
vậy cô chỉ biết chấp nhận.
Hứa Trác Nghiên ngồi dậy, khoác áo ngủ lên người.
Lâm Khởi Phàm nhìn theo cô: “Đừng mất công làm gì, tí lại phải cởi ra mà!”
Hứa Trác Nghiên liền đứng bật dậy, tránh ra thật xa, đẩy cửa bước vào nhà vệ sinh, chẳng mấy chốc bên trong vọng ra tiếng nước chảy ào ào.
Lâm Khởi Phàm chợt nhớ đến người vợ cũ của mình, hai người trừ mấy tháng mới cưới ra, về sau rất ít khi ở chung phòng. Có thể là vì bận rộn, cũng có thể là bởi vì yêu không sâu sắc, thiếu đi sức hút. Hai năm đầu vẫn mỗi tháng một lần cố định, còn về sau, hình như mấy tháng một lần, thậm chí lâu hơn.
Lâm Khởi Phàm từng nghe một gái quầy bar nói, phụ nữ từng kết hôn, từng dính vào đàn ông sẽ nghiện như nghiện thuốc phiện, nếu như cách quá lâu mà không có, không được làm gì sẽ rất thèm khát.
Anh từng chăm chú quan sát vợ cũ, mỗi lần anh về nhà đều thấy cô chải chuốt tỉ mỉ, hơn nữa còn cẩn thận chuẩn bị nước tắm cho anh, thay ga trải giường, đồng thời cố ý đặt ở đầu giường một hộp giấy ăn.
Cái ám hiệu này Lâm Khởi Phàm biết rõ, nhưng phần lớn thời gian anh đều không cho cô.
Cô luôn cẩn thận che giấu nỗi thất vọng của mình, lặng lẽ ngồi ở đầu giường, nhìn anh chìm vào giấc ngủ. Về sau Lâm Khởi Phàm mới hiểu ra, cuộc hôn nhân không sex đối với phụ nữ mà nói thật sự quá tàn khốc.
Bản thân anh ban đầu dốc toàn bộ sức lực vào sự nghiệp, đến nỗi sức cùng lực kiệt, vốn dĩ chẳng có chút ham muốn nào. Huống hồ phần lớn thời gian, gần như tối nào cũng phải đi uống rượu với khách, đi tiếp khách, đi chơi đêm, không thể không dính vào gái gú. Nhưng nếu tìm gái đến rồi mà mình đứng ngoài chờ, đứng ngoài nhìn thì khách hàng sẽ nghĩ mình giả bộ, hoặc nghĩ không mấy thân tình, không phải người chung xuồng.
Lúc đầu, anh thấy tiếc tiền. Giống như vào bar, khách gọi một chai XO, anh lúc đầu không nỡ uống, để dành cho khách uống, như vậy có thể tiết kiệm được ít tiền.
Nhưng cùng với việc mở rộng dần sự nghiệp, tiền càng lúc càng nhiều, anh bắt đầu mất cân bằng, dựa vào đâu anh được uống XO, chơi gái, còn tôi thì phải ngồi nhìn? Vì vậy anh cũng bắt đầu hùa theo. Cho nên tự nhiên anh sẽ lạnh nhạt với vợ. Sau đó tình cảm vợ chồng nhạt dần, chuyện đó cũng trở thành nghĩa vụ, hoàn toàn chẳng có cảm giác. Cuối cùng phát sinh biến cố, vợ anh bỏ anh mà đi, sau đó chết vì bạo bệnh.
Anh đã tự trách bản thân, vì vậy suốt một thời gian dài, anh cảm thấy mình thật sự không ổn. Nhẩm tính tuổi tác, đã bốn hai, bốn ba rồi, mặc dù chưa đến nỗi nhưng đám đàn ông ở tuổi này đều đang than thở không bằng trước đây, thậm chí có người còn giới thiệu sản phẩm này nọ bổ thận tráng dương nữa.
Tuy nhiên hiện nay, với Hứa Trác Nghiên, anh lại cảm thấy dục vọng của mình không thể kiềm chế được. Anh cảm thấy thích thú, cũng cảm thấy hừng hực như đang hồi xuân. Nhưng cũng thật nực cười, cô gái cứng đầu này rõ ràng có phúc mà không biết hưởng, đợi thêm một hai năm nữa, lúc ấy mình thật sự không nổi nữa, không biết cô ấy có vượt rào giống như vợ cũ của mình không. Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Lâm Khởi Phàm vội vàng gạt đi ngay, không đúng, chuyện này không tính, vợ cũ của anh vì anh mới làm chuyện trái lương tâm đó
Cuộc hẹn tám phút
Ba ngày sau Hứa Trác Nghiên đi làm lại, mang theo cả một túi sô cô la to. Vừa vào đến cửa đã thấy một đám người nheo nheo mắt cười với mình, miệng luôn đòi ăn kẹo hỉ.
Hứa Trác Nghiên đặt bịch kẹo lên bàn nói: “Tự lấy mà ăn”, rồi lại đi thẳng vào phòng làm việc của mình và đóng cửa lại.
Mọi người trong văn phòng đưa mắt nhìn nhau, Mễ Phi Phi nhìn theo cánh cửa đóng kín, thở dài: “Đây là cô dâu mới lạnh lùng nhất của thế kỷ đấy nhỉ!”
Còn Trần Hiểu Dĩnh có vẻ rất tâm lý, ôm bịch kẹo đi chia cho từng bàn, đi đến đâu cô cũng bị mọi người trêu chọc: “Hiểu Dĩnh, lúc trước cô luôn cùng đến cùng đi với người ta, như hình với bóng, giờ bị bỏ rơi rồi nhé, mau mau tìm lấy một người, để chúng tôi sớm được ăn kẹo mừng của cô đi!”
Trần Hiểu Dĩnh: “Nói bậy, chị ấy lấy được chồng tốt, tôi mừng cho chị ấy còn không hết, chỉ cảm thấy quá đường đột, hơn nữa con người tổng giám đốc Lâm cứ là lạ, tôi thật sự lo cho chị Nghiên…”
Mễ Phi Phi: “Ôi trời, lại còn phải lo cho người ta nữa chứ, cô nói xem có phải cô thù hận những kẻ giàu có không hả? Giờ tôi đang đau hết cả đầu đây, chị Hứa lại là cấp trên, tổng giám đốc Lâm là một khách hàng lớn, tiền mừng của chúng ta biết đi bao nhiêu cho thích hợp đây? Tháng này tôi hết tiền rồi, nếu như tý nữa chị Hồ tài vụ bảo chúng ta góp vào, cô giúp tôi ứng trước, đợi khi nào phát tiền lương tôi trả cô nhé!”
Trần Hiểu Dĩnh: “Chết mất, lại vay tiền, hình như tiền lương của cô cao hơn tôi thì phải!”
Mễ Phi Phi gửi đến một cái mặt khóc: “Ai bảo cô biết tích cóp cơ, cả công ty này đều biết cô rất ghê gớm, tiền chỉ có vào mà không có ra, thật là biết tiết kiệm! Thỉnh thoảng cho tôi vay ít tiền ăn cơm nhé, cô tốt bụng lắm mà, hi hi!”
Trần Hiểu Dĩnh: “Nói chuyện tử tế đi!”
Mễ Phi Phi: “Thôi đượ