Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1397 lượt.

i người cùng nghe, kết quả ai nấy đều cười bò lăn bò càng!”
“Ông ta đọc cái gì?”. Hứa Trác Nghiên ngẩng đầu lên nhìn sóng biển, tâm trạng cũng không đến nỗi tồi.
“Ngồi trước đầu giường ngắm vợ yêu, vợ yêu đẹp vô cùng!”, Lâm Khởi Phàm nhìn cô, chậm rãi đọc từng từ.
“Không tin!”, Hứa Trác Nghiên trừng mắt, thầm nghĩ là anh tự bịa ra thì có.
“Em đừng không tin vội!”. Lâm Khởi Phàm cười: “Ý của ông ta vốn là, đứng ở mũi thuyền ngắm ngoại ô, khu ngoại ô đẹp vô cùng!”[1'>
[1'> Trong tiếng Hán, từ “Qiaoqi”, ở đây dịch là “vợ yêu” có cách phát âm gần giống với từ “ngoại ô”, từ đó gây ra hiểu lầm.
“Hả?” Hứa Trác Nghiên bật cười: “Phô trương quá đấy, khâm phục!”
“Thôi được rồi vợ yêu, em nói xem bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?”. Lâm Khởi Phàm nghiêm nghị nói, ánh mắt lấp lánh khiến cho người khác không khỏi nghĩ ngợi.
Người lái thuyền nhìn họ, cười vui vẻ: “Hai người lãng mạn thật đấy!”
Hứa Trác Nghiên liếc nhìn Lâm Khởi Phàm, rồi nói câu: “Sai rồi, đủ lãng nhưng không mạn!”






Hôn nhân như nước lã
Sau hôn lễ lãng mạn, tại căn nhà gỗ, Hứa Trác Nghiên cuối cùng cũng vứt bỏ những khúc mắc, chấp nhận Lâm Khởi Phàm như chấp nhận số mệnh.
Lúc Hứa Trác Nghiên từ trong phòng tắm đi ra, Lâm Khởi Phàm đang ngồi trên giường hút thuốc, chiếc áo sơ mi trên người anh phanh ra. Lúc này Hứa Trác Nghiên mới phát hiện trên ngực anh có mấy vết sẹo, dường như là bị bỏng, kích thước các vết sẹo khác nhau, nhưng cái nào cũng tròn tròn, đỏ sẫm và lồi ra.
Khi cô đang nhìn anh, anh cũng nhìn cô, qua lớp khói mờ. Lâm Khởi Phàm nhìn cô đủng đỉnh từ trong nhà tắm đi ra, mái tóc vẫn còn ướt, mùi hương sau khi tắm vẫn còn phảng phất trong không khí. Rõ ràng cô chẳng tâm lý chút nào, những cô gái khác lúc này thường quấn khăn tắm, để lộ bờ vai và chiếc cổ trắng ngần, thon nhỏ, bờ ngực trắng muốt tựa đóa phù dung. Nhưng cô lại mặc một chiếc áo choàng ngủ màu trắng, kín mít từ đầu đến chân.
Hứa Trác Nghiên rất ghét ánh mắt của anh, ánh mắt ấy khiến cô cảm thấy khó chịu, cứ như thể trước mặt anh cô đang khỏa thân, đang chẳng có mảnh vải nào che thân vậy.
Hứa Trác Nghiên liền xoay phắt người lại, trừng mắt nhìn Lâm Khởi Phàm: “Anh nói cái gì?”
Anh hừ giọng, dửng dưng hút thuốc, không nói gì thêm.
Một hồi lâu sau, anh đưa tay kéo cô vào lòng: “Thôi được rồi, hai ngày nữa bố mẹ với em trai anh qua đây, họ nói sang thăm chúng ta, em phải thể hiện cho tốt một chút, biết chưa?”, bàn tay cầm thuốc lá của anh vỗ vỗ vào mặt cô.
Hứa Trác Nghiên hất tay anh ra: “Tôi chưa từng gặp phải trường hợp này, tôi sợ tôi không làm được, tôi muốn về chung cư ở!”
Lâm Khởi Phàm dập tắt điếu thuốc, xoay mặt cô lại, nói: “Em nghe rõ đây, đừng giở trò trước mặt bố mẹ anh. Bọn họ luôn trông mong anh có gia đình, vì vậy lần này cất công từ Châu Trương qua đây. Anh đã nghĩ cho em nhiều lắm rồi, hôn lễ đơn giản như vậy, không mời nhiều người thân thích là vì sợ em chê phiền phức. Vì vậy lần này em nhất định phải thể hiện cho tốt!”
Mặt Hứa Trác Nghiên lập tức sa sầm.
“Thôi được rồi cưng, vui lên một chút, nếu em thể hiện tốt, Quốc Khánh này anh sẽ về nhà với em, hoặc mời bố mẹ em qua đây, em thấy thế nào?”, sự nhẫn nại của Lâm Khởi Phàm đến nhanh và dường như đi cũng nhanh. Lúc trước còn nổi điên lên, nhưng chỉ một phút sau là vui vẻ ngay được.
Hứa Trác Nghiên nói: “Thứ nhất, chuyện tôi đón tiếp bố mẹ anh với chuyện anh đi gặp bố mẹ tôi là hai chuyện chẳng liên quan gì đến nhau hết. Tôi không cần phải biểu hiện cho tốt để mong anh về thăm nhà chúng tôi. Anh tưởng anh là ai, Khang Hi hay là Càn Long? Có phải còn muốn nhà chúng tôi rải thảm mời anh ngự giá không hả?”
Hứa Trác Nghiên có vẻ rất giận dữ: “Thứ hai, anh chớ có gọi tôi là cưng, nghe thấy buồn nôn, anh tưởng anh đang ở trong vũ trường chắc?”
Lâm Khởi Phàm nhìn Hứa Trác Nghiên nổi đóa, bỗng dưng thấy rất buồn cười, bản thân tự rước một cô gái cứng đầu về làm vợ, thế mà còn mong cô ta trở thành người phụ nữ ngoan ngoãn của gia đình, chăm sóc bố mẹ mình tử tế ư?
Hứa Trác Nghiên vẫn chưa thôi: “Thứ ba…”
“Hả?”. Lâm Khởi Phàm vỗ vào má cô: “Vẫn còn chưa hết à?”
“Sau này anh đừng có hút thuốc trên giường!”, Hứa Trác Nghiên nhìn anh rồi ngoảnh phắt mặt đi.
Lâm Khởi Phàm cười hi hi: “Không hút thuốc, không ngủ, em nói xem anh còn có thể làm cái gì?”. Nói rồi Lâm Khởi Phàm lật chăn trên người cô ra, rồi nằm vào trong, vòng tay ôm siết cô từ phía sau, dường như anh đang chuẩn bị bắt đầu một đợt “Tấn công” mới.
“Anh làm cái gì thế hả?”, Hứa Trác Nghiên la lên.
“Lặp lại chuyện lúc nãy!”, Lâm Khởi Phàm cười ranh mãnh.
“Không được! Chẳng phải anh vừa làm rồi hay sao?”, Hứa Trác Nghiên suýt bật khóc.
“Đúng, nhưng việc anh vừa làm lúc nãy với anh chuẩn bị làm bây giờ là hai chuyện chẳng có liên quan gì đến nhau hết, mà em cũng đâu có quy định một ngày được làm mấy lần đâu!”
Hứa Trác Nghiên không nói gì thêm, xét về thể lực hay nói năng thì cô đều không thắng nổi anh, vì


The Soda Pop