Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
rái ra!”, Hứa Trác Nghiên đột ngột cao giọng, gắt lên.
Đám đông bật cười khanh khách.
Lâm Khởi Phàm cũng cười, trong kí ức của Hứa Trác Nghiên, đây là lần đầu tiên Lâm Khởi Phàm cười rạng rỡ như vậy. Cô nhìn thấy rất rõ điều đó. Cô đeo chiếc nhẫn ấy lên tay anh, thở phào nhẹ nhõm như vừa hoàn thành xong một công trình trọng đại.
“Tốt rồi, nghi thức kết hôn thần thánh đã hoàn tất. Trong sự chúc phúc của ánh mặt trời rực rỡ, đại dương bao la và bạn bè thân thích, đôi vợ chồng trẻ sẽ gắn bó với nhau trọn đời. Tiếp theo là giờ phút chúng ta cùng chia sẻ, tôi tin chắc mọi người đều rất hào hứng, rất muốn biết những lời thề ước tình yêu của họ, có đúng không ạ?”
Mọi người vỗ tay ầm ĩ, Hứa Trác Nghiên nhìn quanh, trừ ba đồng nghiệp nữ của công ty ra còn có tên khốn họ Tàng, ngoài ra cô chẳng quen biết ai cả, thế nên bỗng cảm thấy nhẹ nhàng. Thôi thì cứ coi như buổi lễ này là một cuộc party, một chỗ giải trí, vui chơi vậy.
Vì thế khi người chủ trì đưa mic đến, cô nói: “Lời thề của chúng tôi rất đơn giản, chỉ có năm chữ, đó chính là: Sống yên ổn qua ngày!”
Cô nói xong, đám đông liền cười ầm ĩ.
Còn cô thì không cười, quay sang nhìn thẳng vào mặt Lâm Khởi Phàm bằng ánh mắt đầy hàm ý.
Đến lượt Lâm Khởi Phàm, anh không nói gì, chỉ chỉ lên bầu trời.
Bầu trời xanh ngát một màu, mặc dù đẹp nhưng dường như lời thề này quá ư mơ hồ, mọi người ai nấy đều ngẩn ra, chờ đợi sự giải thích của người chủ trì.
Đột nhiên có tiếng máy bay trực thăng vang lên, nó đang bay vòng vòng xung quanh nơi tổ chức hôn lễ. Có người reo lên kinh ngạc.
“Nhìn kìa!”
“Trời ơi!”
Hứa Trác Nghiên cũng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, một luồng khói được phun ra từ máy bay, tạo thành một dòng chữ.
Mọi người lẩm nhẩm đọc, cũng là năm chữ ấy: “Sống yên ổn qua ngày!”
Về sau, người chủ trì còn nói cái gì nữa, nhưng Hứa Trác Nghiên hoàn toàn không nghe thấy, cô chỉ lẩm nhẩm nhắc lại năm chữ ấy, còn Lâm Khởi Phàm thì mỉm cười, chăm chú nhìn cô.
Sau hôn lễ, bữa tiệc ngoài trời sẽ được tổ chức ngay tại đây. Hứa Trác Nghiên trở lại căn nhà gỗ, cởi bộ váy cưới xinh đẹp ra, mặc một chiếc váy dạ tiệc bằng ren màu trắng sữa, kiểu bó sát, ngắn, đơn giản nhưng sang trọng và tinh tế. Chiếc váy này cũng là do Lâm Khởi Phàm chuẩn bị từ trước. Hứa Trác Nghiên đột nhiên cảm thấy, anh rất hiểu phụ nữ, ít nhất thì anh cũng biết nên chuẩn bị kiểu trang phục gì cho kiểu phụ nữ nào.
Đẩy cánh cửa căn nhà gỗ ra, có thể nghe rất rõ tiếng nhạc vui vẻ và tiếng cười nói ở cách đó không xa, thấp thoáng đâu đó là tiếng sóng vỗ rì rào. Rõ ràng là lũ dã tràng đã bắt đầu hoạt động rồi, cái thân hình bé nhỏ nhưng di chuyển với tốc độ nhanh như con sóng ấy để lại trên bãi cát vô số những lỗ hổng nhỏ xíu. Hóa ra bọn chúng cũng có cách ăn mừng riêng, ngày tháng làm việc vất vả mà không thấy mệt mỏi, chán chường.
Đột nhiên cánh cửa được mở ra, Hứa Trác Nghiên cứ tưởng Tiểu Mễ hoặc Trần Hiểu Dĩnh đến giục cô ra ngoài, nhưng hóa ra là anh, Lâm Khởi Phàm. Chẳng để cô nói gì, anh kéo tay cô ra khỏi căn nhà gỗ, đi theo con đường nhỏ phía sau để tránh đám đông, đến chỗ để xe và lên xe.
“Đi đâu đấy?”. Đây là lần đầu tiên trước khi anh lái xe, Hứa Trác Nghiên hỏi nơi đến. Cô đang nghĩ, tại sao trước đây mình không hỏi nhỉ? Tại sao lúc ở bên cạnh anh, bản thân mình liền trở nên mù quáng và bị động như vậy? Giờ người muốn có cuộc hôn nhân này là anh, mà người bỏ rơi đám người ấy để dẫn cô đi cũng là anh, cô rất tò mò, vì vậy mới mở miệng hỏi.
“Đi gặp một người!”, lời vừa dứt khỏi miệng thì chiếc xe đã phóng vèo đi như một mũi tên.
“Là bố mẹ anh ư?”. Hứa Trác Nghiên bỗng thấy thấp thỏm, cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để đi gặp người nhà anh. Cô sợ đứng trước mặt họ, bản thân mình không thể biểu hiện tốt khiến họ hài lòng, bởi vì cô vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với chuyện này.
“Vợ anh!”. Anh buột miệng, rồi ngoảnh đầu sang nhìn Hứa Trác Nghiên, vẻ mặt ái ngại: “Vợ trước!”
“Vợ trước?”. Hứa Trác Nghiên bỗng thấy máu nóng bốc lên đầu: “Dừng xe! Tôi không đi, tại sao bắt tôi đi? Dựa vào đâu bắt tôi đi?”. Cô đẩy mạnh cửa xe.
“Ngồi yên! Em buộc phải đi!”. Mệnh lệnh, là câu mệnh lệnh, không phải là bàn bạc, cũng không phải là năn nỉ. Hứa Trác Nghiên tức phát điên lên, cảm giác tội nghiệp anh mới nảy sinh trong cô hai ngày nay bỗng mất tăm mất tích. Cô hận bản thân không phải là một cao thủ võ lâm để đánh ngã anh rồi nhảy ra khỏi xe bỏ chạy. Chỉ đáng tiếc điều đó không phải là sự thực, giờ mặc cho cô tức đến thế nào, chiếc xe vẫn lăn bánh, không hề giảm tốc độ.
Nơi đây nằm giữa những dãy núi trập trùng. Lúc đầu Hứa Trác Nghiên còn tưởng rằng đây là một nơi ở khác của anh. Ở đây rất u tịch, yên tĩnh với những hàng cây tùng, bách xanh tươi. Tuy nhiên ở dưới chân núi, một tấm biển với dòng chữ to và rõ khiến cô đột nhiên hiểu ra tất cả.
“Nghĩa trang Cát Điền”.
Nơi đây cỏ cây rậm rạp, trăm hoa đua sắc, có núi non bao quanh, nước chảy róc rách. Hóa ra nghĩa trang ở Thâm Quyến này chẳng hề kém cạnh các khu biệt thự sang trọng.
Cuối cùng, xe dừ