Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341553

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1553 lượt.

cũng là người thành phố, lấy vợ rồi, sống trong nhà của mình thì vợ đâu dám hỗn hào như vậy.
Ra khỏi nhà, tâm trạng của Văn Bác càng thêm khó chịu, xem ra kế hoạch cảm hóa Y Đồng là bất khả thi rồi. Đối với một người phụ nữ nhạy cảm như vậy, cho dù bạn có móc cả tim ra cho cô ta, cô ta cũng chả cảm động, máu lạnh vẫn là máu lạnh. Làm thế nào đây? Văn Bác tìm đến một nhà hàng uống rượu. Uống được một lúc thì điện thoại đổ chuông, là Trương Manh gọi đến, Văn Bác hỏi:
- Cậu có chuyện gì thế?
Trương Manh nói:
- Ban nãy vợ cậu gọi điện, mắng cho tôi một trận, chửi tôi là đồ tiện nhân, nửa đêm nửa hôm còn quyến rũ cậu, bảo tôi đi chết đi!
- Haiz, cậu cứ coi cô ta như bệnh nhân tâm thần đi! – Văn Bác thở dài, ngao ngán đáp.
- Haiz, thật không ngờ công sức của tớ lại đổi thành kết quả này, đúng là làm việc tốt không được trả ơn! – Trương Manh ấm ức nói.
Văn Bác trợn trừng đôi mắt đỏ vằn, hung dữ như một con sư tử.
Anh ra sức đập mạnh xuống bàn, làm cho những chiếc cốc trên bàn rung lên bần bật. Những người ngồi bên cạnh ai nấy đều sững sờ, sợ hãi.
Văn Bác gầm lên:
- Con đàn bà khốn kiếp ấy dám bức tôi vào đường cùng, tôi muốn giết chết cô ta!
- Này này, cậu hãy bình tĩnh lại, tôi cảm thấy cô ấy có vấn đề gì đó về tâm lý, cậu phải đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra xem sao! – Trương Manh khuyên nhủ Văn Bác.
- Cô ta là một con điên, tôi mặc xác cô ta, chết đi thì càng tốt! – Văn Bác hầm hè.
- Haiz, lúc nào cô ấy cũng nghi ngờ này nọ như thế này, sau này biết sống ra sao? – Trương Manh lo lắng hỏi.
Văn Bác như rơi vào một cái hố sâu của sự mơ hồ và đau khổ, bản thân anh đã lấy phải một người đàn bà như thế nào vậy? Rõ ràng là một bệnh nhân tâm thần. Suốt ngày gây rối, nghi ngờ hết người nọ đến người kia. Điều đó khiến cho cô trở thành một con quỷ đáng sợ. Văn Bác đau đầu dữ dội, trong đầu anh lúc này chỉ nghĩ đến hai chữ: ly hôn.
Trương Manh đưa ra ý kiến:
- Sau này cậu dứt khoát im lặng, xem cô ấy làm được gì!
Văn Bác thầm nghĩ, cũng phải, sau này không nói gì, cứ coi như mình bị câm điếc chẳng phải là xong hay sao? Vừa cúp điện thoại xong thì mẹ Y Đồng đã gọi đến:
- Anh đang ở đâu hả? Mau về ngay, bệnh đau đầu của Y Đồng lại tái phát rồi!
- Đang ở bệnh viện, bệnh đau đầu của tôi cũng lại tái phát rồi! – Văn Bác lạnh lùng nói.
- Con người anh sao chẳng có chút thương xót vợ con thế hả? Vợ anh ốm rồi!
- Tôi cũng ốm rồi, bà bảo tôi phải làm sao?
- Sức khỏe của Y Đồng không được tốt, nó không thể cáu giận, nhưng anh là cái thằng khốn nạn, suốt ngày làm cho nó tức giận! – Mẹ Y Đồng bắt đầu chửi bới.
- Bà mới là đồ khốn nạn, con gái bà là người, tôi không là người à? Sức khỏe của cô ta không tốt, không thể nổi cáu, còn tôi thì đáng chết nên mới phải nổi cáu phải không? Bà kiếm đâu ra cái lý lẽ thế hả? – Đầu Văn Bác như bốc hỏa, anh cũng chửi lại.
- Sao mày dám mắng tao? Mẹ kiếp, đồ vô giáo dục!
- Bà mới là đồ vô giáo dục! Bà xem lại nhà bà đi, toàn là đồ rác rưởi!
Văn Bác chửi xong liền thẳng tay ngắt điện thoại, tâm trạng vô cùng sảng khoái, dễ chịu, cuối cùng cũng trút được cơn giận. Mẹ Y Đồng lại gọi đến, nhưng anh thản nhiên không nghe máy. Chắc là mụ già ấy đang tức phát điên lên đây!
Văn Bác về nhà, tắm nước mát một cái để xả hết nỗi tức giận trong lòng, sau đó anh leo lên giường định đánh một giấc ngon lành. Anh nghĩ, con người không thể ngược đãi bản thân mình, nhất định phải sống cho vui vẻ, nếu không sẽ có lỗi với chính mình.
Đúng lúc ấy, Lương Tuyết đột ngột gọi điện đến. Văn Bác ngạc nhiên đến sững sờ, hồi lâu sau mới lên tiếng hỏi:
- Tuyết à, em có khỏe không? Có chuyện gì thế?
- Có thời gian thì đến lấy quần áo với đồ dùng của anh về! – Lương Tuyết nói.
Văn Bác đang định nói thì Lương Tuyết đã cúp máy.
Văn Bác có chút hoang mang, hụt hẫng, nếu như anh chưa kết hôn, vậy thì chắc chắn anh sẽ ở bên Lương Tuyết. Nhưng điều đáng hận nhất là anh đã gặp cô sau khi đã lấy vợ.
Văn Bác đau đầu cả đêm, chẳng thể ngủ ngon được. Ngày hôm sau đi làm, đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh tình cờ gặp Lương Tuyết ở đại sảnh nhưng cô chẳng buồn đoái hoài đến anh.
Vào văn phòng, thư ký Trần Na mỉm cười:
- Giám đốc Lý, mắt anh làm sao thế? Sao mới có một ngày không gặp mà mắt anh đã biến thành thế kia?
- Không nghỉ ngơi đầy đủ chứ sao. Cái cô này, dám cười nhạo tôi hả?
- Giám đốc Lý, anh thăng quan rồi, giờ thích ra oai có phải không?
- Đâu có, cái miệng của em còn ghê gớm hơn cả dao đấy!
- Ha ha, à phải rồi, em vừa qua phòng tài vụ, hình như chuẩn bị phát tiền thưởng rồi, tháng này anh được nhiều nhất đấy, anh phải khao bọn em đấy, đừng có mà ki bo nhé!
- Thật không? Nếu như của anh nhiều nhất, anh nhất định sẽ khao bọn em một bữa!
- Anh nhớ giữ lời đấy! Đừng có lừa bọn em!
- Đương nhiên rồi!
Buổi chiều phát lương và tiền thưởng, quả nhiên Văn Bác được thưởng nhiều nhát, đến năm nghìn tệ. Văn Bác vui mừng lắm, số tiền này gần bằng tiền lương cả tháng của anh, nếu như tháng nào cũng được năm nghìn tệ thì tốt biết m