Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
ột chiếc taxi, chẳng mấy chốc, hai người họ đã lên taxi và biến mất.
Văn Bác cũng vội vàng bắt một chiếc taxi nhưng đứng mãi mà chẳng có cái taxi nào. Hơn chục cái taxi đi qua nhưng đều đã chở người hết cả, chẳng có xe nào trống cả. Giờ mà có chặn được thì cũng chẳng đuổi kịp họ. Văn Bác tức mình giậm chân huỳnh huỵch xuống đất. Đúng là đen đủi, phải giương mắt nhìn đôi “cẩu nam nữ” ấy biến mất.
Văn Bác cúi đầu ủ rũ, vô cùng tiếc nuối, đúng lúc ấy thì điện thoại của anh đổ chuông. Văn Bác nhấc máy, hóa ra là Trần Na gọi đến, cô sốt ruột hỏi:
- Giám đốc Lý, anh lại chạy đi đâu thế? Mọi người tìm anh mãi mà chẳng thấy, món ăn đã đưa lên hết rồi, anh không có ở đây thì bọn em ăn thế nào được?
- Ờ, anh đến ngay đây, mọi người cứ ăn trước đi, không phải chờ anh đâu!
- Thế sao được? Anh không đến bọn em nào dám ăn? Tại sao đến lúc quan trọng lại không thấy anh đâu thế? Có phải có chuyện gì không? Có phải có người đẹp nào đang đợi anh không?
- Đâu, làm gì có! Đừng nói bậy, anh đến ngay đây.
- Haiz, thật là, làm mọi người lo sốt vó! Trương Tân còn ra tận nhà vệ sinh nam mà không thấy anh đâu. Bọn em còn tưởng anh rơi vào trong nhà vệ sinh rồi chứ?
- Cái cô này, ăn nói kiểu gì kỳ vậy?
Văn Bác liền lên lầu, đi vào trong phòng. Mọi người nhìn thấy anh đều lên tiếng trách móc, vặn hỏi anh đã đi đâu. Văn Bác xua tay nói:
- Không có chuyện gì đâu, ban nãy ở dưới lầu tôi tình cờ gặp phải một người quen, nói chuyện vài câu ý mà!
Đúng lúc ấy, Trương Tân ghé vào tai Văn Bác thì thầm:
- Anh Lý này, ban nãy tôi mới nhìn thấy có một đôi nam nữ, cô gái kia trông giống vợ anh lắm!
Văn Bác nghe thấy Trương Tân nói vậy chợt chột dạ, trong lòng thầm nhủ, liệu có phải cậu ta đã nhìn thấy rồi không? Nghĩ thế, anh liền thì thầm hỏi:
- Cậu có nhìn kỹ không đấy? Có chắc chắn đấy là vợ tôi không?
- Không chắc lắm. Tôi chỉ thấy thân hình giống hệt vợ anh, lại thêm chiếc váy mà cô ấy mặc giống hệt như váy của vợ anh mặc lần trước đến công ty tìm anh! – Trương Tân nói.
- Thế à? Sao cậu không nói sớm? – Văn Bác nói.
- Ban nãy tôi sợ làm anh mất hứng! – Trương Tân bảo.
- Này, hai người đang thì thầm cái gì đấy? Hai gã đàn ông lại đi thì thà thì thầm. Đúng thật là…. món ăn nguội hết rồi kia kìa! – Trần Na nói.
- Ừ đúng đấy, mau uống rượu đi! Hai người lắm chuyện quá! Nào, phạt hai người mỗi người ba ly! – Các đồng nghiệp đồng thanh nói.
Văn Bác đành phải ngừng nói chuyện riêng với Trương Tân, tay nâng cốc cạn ly với mọi người:
- Thực ra em quên nói với mọi người, hôm nay là sinh nhật em! – Trần Na bỗng nói.
- Thế hả? Sao không nói sớm?
- Thế thì càng hay, hôm nay coi như làm sinh nhật cho em luôn! – Văn Bác hưởng ứng. Nói rồi, anh liền nhân lúc mọi người đnag nói chuyện vui vẻ để ra ngoài. Anh đi ra ngoài nhà hàng, tìm một tiệm bánh ngọt để mua bánh ga tô cho Trần Na. Đi được hơn 50m, Văn Bác ngẩng đầu lên nhìn, thấy một cửa hàng bánh ga tô đang chuẩn bị đóng cửa.
- Ấy bà chủ, khoan đã! – Văn Bác vội vàng gọi – Tôi muốn mua bánh, còn bánh không vậy?
- Chỉ còn duy nhất một cái thôi, cậu đến thật không đúng lúc, nếu đến sớm hơn một chút thì tốt hơn rồi! – Bà chủ trẻ tuổi nói.
- Không sao, tôi đang rất vội! – Văn Bác nhìn cái bánh ga tô, phủ sô cô la, cũng không tồi.
- Bao nhiêu tiền thế? – Văn Bác hỏi.
- 150 tệ.
- Ok, tôi mua cái này!
Văn Bác mang bánh về nhà hàng. Trần Na liền hỏi:
- Anh lại đi đâu thế? Sao cứ mất tích hoài vậy?
Văn Bác nói:
- Cái cô này, nhắm mắt lại, khi nào anh bảo mở mắt ra mới được mở ra đấy!
- Anh làm trò gì vậy?
- Nhắm mắt lại trước đã!
- Oa, bánh ga tô à? – Mọi người ngạc nhiên reo lên.
Trần Na mở mắt ra, Văn Bác liền nói:
- Chúc mừng sinh nhật!
- Cám ơn anh, giám đốc Lý!
- Chúc mừng sinh nhật! – Mọi người đồng thanh chúc mừng khiến cho Trần Na cảm động đến đỏ mặt.
Không khí vô cùng náo nhiệt, một bữa cơm mà kéo dài hươn hai tiếng đồng hồ. Lúc buổi tiệc kết thúc, Văn Bác liền ra quầy thanh toán. Lúc này mọi người đã cơm no rượu say rồi. Trương Tân liền nói:
- Xin lỗi nhé, tôi đi trước đây! Bà xã nhắn tin giục tôi về rồi, tôi đi trước, thất lễ nhé!
Tiếp theo đó, những người khác cũng lục tục ra về.
Trần Na gọi điện cho bạn trai, bảo anh đến đón cô về, nhưng anh ta không nghe máy. Trần Na tức tối nói:
- Thật là quá quắt, hôm nay là sinh nhật em, anh ấy đã nói sẽ tổ chức sinh nhật cho em, thế mà đến lúc đó lại nói có việc gấp, phải họp, không thể gặp em được! Giờ đã muộn thế này rồi, thế mà còn không thèm nghe điện thoại của em!
- Đừng sốt ruột, có thể anh ta đang bận, lát nữa hãy gọi lại! – Văn Bác khuyên nhủ.
Trần Na lại gọi thêm mấy lần nhưng bạn trai cô vẫn không nghe điện thoại, cô tức tối ném phăng chiếc điện thoại xuống đất.
Văn Bác cúi xuống nhặt điện thoại lên, đưa cho Trần Na:
- Đừng giận nữa! Đi thôi, anh đưa em về nhà, đằng nào cũng tiện đường!
- Cám ơn anh!
- Đừng khách sáo, đi thôi!
Văn Bác bắt một chiếc taxi, đưa Trần Na về nhà. Trên đường đi, tâm trạng Tr