Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
xong, định đi ngủ nhưng chẳng thấy buồn ngủ gì cả, vì thế, anh liền nằm lên ghế, uống cà phê, nghĩ lại những điều mắt thấy tai nghe ngày hôm nay, đúng là không thể tưởng tượng nổi. Đây lại là một đêm dài mất ngủ. Khi trời gần sáng, anh mới mơ màng được một lát trên ghế.
Tám giờ sáng, Văn Bác mới ngồi dậy đánh răng rửa mặt, chuẩn bị đi làm. Chín giờ mới làm, một tiếng đồng hồ này chắc chắn là đủ. Đến công ty, anh chạm mặt ngay với Lương Tuyết. Thấy mắt cô đỏ hoe, anh hơi ngây người, thầm nghĩ, không biết cô làm sao vậy?
Văn Bác chào Lương Tuyết rồi hỏi han cô vài câu, nhưng Lương Tuyết vẫn không buồn trả lời anh, chỉ cúi đầu vội vàng đi qua. Trong lòng Văn Bác vô cùng khó chịu, dù sao Lương Tuyết cũng nhiều lần quan tâm, giúp đỡ anh, giờ anh quan tâm đến cô cũng là điều đương nhiên.
Nghĩ thế, Văn Bác liền vội vàng đuổi theo, ngăn Lương Tuyết lại, hỏi:
- Em sao thế? Sức khỏe không ổn à?
- Anh tránh ra! – Lương Tuyết tức giận nói!
- Anh thật sự rất lo lắng cho em! Có phải em bị ốm không? Có cần đến bệnh viện không?
- Anh mới cần đi bệnh viện thì có! Cứ mặc xác tôi – Tâm trạng của Lương Tuyết cực kỳ bất ổn.
- Em đừng giận, thật sự anh rất lo cho em!
- Tôi nhắc lại lần nữa, anh tránh ra, đừng quấy rầy tôi! – Lương Tuyết quát lên.
Tiếng quát của Lương Tuyết làm kinh động đến rất nhiều người, bọn họ đều nhìn về phía hai người. hơn nữa, điều tình cờ là Trần Na cũng đang đi về phía này, nhìn thấy hai người cứ lôi lôi kéo kéo, lại nghe thấy Lương Tuyết quát Văn Bác, Trần Na hơi sựng người, trợn tròn mắt kinh ngạc, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Văn Bác bỗng thấy xấu hổ đến đỏ mặt, bối rối không biết phải làm thế nào, đành rụt rè bỏ đi. Cứ giằng co nữa e rằng chỉ càng thêm xấu hổ, hơn nữa trước mặt đồng nghiệp thế này, thật chẳng còn chút thể diện nào. Có đôi khi, thể diện của đàn ông quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Về đến văn phòng, Trần Na liền mang cho Văn Bác một cốc trà. Lúc Trần Na đến trước mặt, anh liền khẽ giọng hỏi:
- Tối qua em không sao chứ?
- Không sao! – Trần Na khẽ đáp.
- Về sau anh ta có quay lại không?
- Không đâu!
- Thế thì tốt rồi! – Văn Bác thở phào nhẹ nhõm.
- À phải rồi, ban nãy anh với chị Lương Tuyết có chuyện gì thế? Sao chị ấy lại quát anh? – Trần Na đột nhiên hỏi.
- Ờ, không sao, không có gì, chỉ là một chút hiểu lầm thôi! – Văn Bác vội vàng nói.
- Thật không? Chị Lương Tuyết thường ngày rất hiền hòa, sao hôm nay lại nổi cáu thế? Thật không thể tưởng tượng được! – Trần Na nói.
Trần Na nói chuyện với Văn Bác thêm một lúc nữa. Các nhân viên đến công ty càng lúc càng đông, Văn Bác không dám nói gì nhiều, chỉ sợ người khác biết chuyện anh với Trần Na. thêm một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện. Nghĩ vậy, anh liền vùi đầu vào làm việc.
Đúng lúc ấy, đồng nghiệp Trương Tân đi vào nói:
- Văn Bác, vợ anh đang đứng bên ngoài chờ anh đấy!
Cái gì? Bà xã đến công ty tìm anh á? Lại chuyện gì nữa đây? Văn Bác giật mình thon thót, các sợi dây thần kinh căng như dây đàn. Chắc lại là một cơn giông bão nữa sắp ập đến.
Văn Bác vừa nghe nói vợ đến, trong lòng đã hiểu rõ chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp hết. Chỉ có điều anh đã quen rồi. Trước đây, đã mấy lần Y Đồng đến công ty gây chuyện, mắng anh thậm tệ, khiến cho anh mất hết thể diện, chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn đồng nghiệp. Nhờ thế mà anh đã được tôi luyện trở nên điềm tĩnh như bây giờ. Lũ đến thì chặn, có gì mà phải lo!
Văn Bác ra ngoài đại sảnh công ty, nhìn thấy Y Đồng đang ngồi trên ghế đợi anh. Để biểu thị sự hòa bình và lịch sự, Văn Bác liền chủ động rót nước cho Y Đồng, mỉm cười nói:
- Bà xã, từ xa đến công ty anh có chuyện gì vậy?
Y Đồng ngẩng đầu nhìn Văn Bác, đôi mắt ánh lên sát khí. Cô chậm rãi nói:
- Tôi đến nói chuyện với anh!
- Em phải chú ý nghỉ ngơi, sức khỏe mới là quan trọng nhất! – Văn Bác tỏ vẻ quan tâm.
- Anh đừng giả bộ tốt bụng nữa, có gì nói thẳng! – Y Đồng đanh giọng gắt.
- Thôi được rồi, chúng ta đi thẳng vào vấn đề! Em muốn nói gì thì nói đi! Có chuyện gì?
- Mấy hôm nay anh không về nhà, tôi cũng không biết anh có bao nhiêu con đàn bà ở bên ngoài, rốt cuộc anh đã vụng trộm với bao nhiêu đứa? Anh có thể nói cho tôi biết bọn nó là những ai không? Để tôi dễ bề làm quen. Anh nên hiểu rõ, chúng ta chia tay trong hòa bình, đợi khi nào ly hôn rồi, anh muốn đi với bao nhiêu con cũng được, chẳng ai quản lý! – Y Đồng bực bội nói.
- Cô nói cái gì vậy? Tôi có bao nhiêu đàn bà ở bên ngoài ư? Cô cảm thấy có chuyện này không hả? Tôi chẳng có xe, chẳng có nhà, nghèo kiết xác, liệu có bao nhiêu người đàn bà chịu theo tôi? – Văn Bác nổi cáu.
- Anh còn nói anh không có bồ bịch ở bên ngoài ư? Vì sao tôi phải tin anh? Anh có quan hệ mật thiết với nhiều đàn bà như thế, có thể không có chuyện gì sao?
- Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng cô không tin tôi, tôi cũng đành chịu thôi!
- Cái tin nhắn ong bướm trước kia rốt cuộc là của con đàn bà nào vẫn còn chưa làm rõ đấy! Còn nữa, dấu son trên cổ anh, cộng thêm với việc thường xuyên không về nhà v