XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

bé vô tội, mình phải bảo vệ nó!
- Đi, về nhà! – Văn Bác nói.
- Sao thế? – Y Đồng ngây người.
- Không phá thai nữa! – Văn Bác kéo Y Đồng ra ngoài.
- Tại sao chứ?
- Chúng ta không ly hôn nữa.
- Chẳng phải anh đã đồng ý rồi hay sao? – Y Đồng vừa đi vừa thắc mắc.
- Nhất định phải giữ đứa bé lại, nó vô tội!
Y Đồng lặng người đi, dường như cũng có chút rung động trước câu nói ấy. Thế là cô ngoan ngoãn theo Văn Bác về nhà. Suốt dọc đương đi, chẳng ai nói với ai lời nào, ai cũng có tâm sự riêng. Văn Bác nghĩ nhiều về đứa bé trong bụng Y Đồng, còn Y Đồng thì mãi nghĩ đến chuyện rốt cuộc Văn Bác có bao nhiêu người đàn bà bên ngoài.
Trên đường về nhà, Văn Bác tình cờ gặp một bạn học tên Vương Dương. Vương Dương là người bạn khá thân thiết của anh lúc còn học đại học. Sau khi tốt nghiệp, hai người bị mất liên lạc. Nào ngờ hôm nay lại tình cờ gặp lại trên đường, anh vui mừng lắm. Vương Dương hào hứng hỏi Văn Bác:
- Người anh em, giờ cậu đang ở đâu?
- Ờ, hiện giờ tôi đang ở… ở nhà vợ! – Văn Bác ấp úng, nói vẻ ngần ngại, chỉ vợ Vương Dương cười mình.
- Thế à? Ở nhà vợ à? Cậu vẫn ổn chứ? À phải rồi, trông bộ dạng thì vợ cậu chắc sắp sinh đến nơi rồi nhỉ?
- Ừ, còn mấy tháng nữa, nhưng cũng nhanh thôi!
- Đến lúc sinh em bé nhớ cho tôi biết đây! Tôi muốn uống rượu mừng của cậu!
- Không thành vấn đề, chắc chắn sẽ mời cậu!
- Cậu đừng có quên đấy!
- Chắc chắn rồi!
- À phải rồi, sau này tôi sẽ qua tìm cậu nói chuyện! Vậy tôi phải đến đâu tìm cậu đây?
- Có thể đến nhà vợ tìm tôi, tôi đang tạm thời sống ở đó!
- Ờ, thế thì hơi bất tiện nhỉ? Thôi bỏ đi, thế này nhé, đợi đến khi nào cậu chuyển nhà thì tôi qua tìm cậu!
- Thế cũng được!
Văn Bác nghe thấy Vương Dương nói vậy, mặt hết trắng lại chuyển sang đỏ, trong lòng vô cùng ái ngại. Dù gì sống ở nhà vợ thực sự khiến cho anh không ngẩng đầu lên nổi, cho dù là trước mặt họ hàng thân thích hay là bạn bè, anh đều cảm thấy mất hết thế diện. Về đến nhà, anh liền bàn bạc với Y Đồng:
- Bà xã à, chúng ta chuyển ra ngoài ở đi!
- Chuyển ra ngoài? Bây giờ á? Thế em sinh con thì làm thế nào?
- Thì sinh ở bên ngoài chứ sao!
- Vậy ai chăm sóc em?
- Anh chăm sóc em, nếu như sợ anh chưa có kinh nghiệm, anh có thể đón mẹ anh lên chăm sóc em!
- Thế sao được? Ở bên ngoài em thấy không quen. Hơn nữa điều kiện bên ngoài làm sao tốt bằng ở nhà?
- Anh biết nhà em có tiền, nếu em cảm thấy ở nhà tốt sao hồi đó còn lấy anh? – Văn Bác nói.
- Anh nói thế là có ý gì? – Y Đồng nổi cái.
- Em là người có tiền, là tiểu thư con nhà giàu, em không chịu được cực khổ, vậy em có thể lựa chọn một người có tiền, tại sao hồi đó còn đồng ý lấy anh? Nếu như đã lấy anh rồi, em cũng biết điều kiện của anh có nhiều hạn chế, tại sao em không thể đứng trên lập trường của anh mà nghĩ? – Văn Bác càng nói càng tức.
- Con người anh làm sao thế hả? Em mang thai vất vả như vậy, ở trong nhà mẹ điều kiện tốt hơn mà anh cũng không muốn à?
- Em chưa mang bầu cũng toàn ở nhà mẹ, còn bắt anh phải chuyển về ở, giờ em còn viện cớ có thai nữa sao? Chúng ta kết hôn rồi, nên sống độc lập, anh đâu phải là hạng con rể đến ở rể nhà vợ?
- Rốt cuộc anh có ý gì? Rốt cuộc anh muốn thế nào?
- Ý của anh là anh không muốn ở nhà em nữa, giờ anh chuyển ra ngoài ở, em có theo anh hay không thì tùy!
Văn Bác nói xong liền ra ngoài, chỉ mang theo mấy bộ quần áo. Y Đồng đứng đờ người ở đó, cả buổi chẳng nói lên lời.
Văn Bác lại quay lại căn nhà nhỏ mà anh vẫn thuê lúc trước. Mặc dù nhà không lớn, điều kiện cũng không phải là tốt nhất nhưng rất thoải mái. Người xưa có câu “Chẳng đâu bằng nhà của mình”. Ở trong nhà mình, cảm thấy tự do, không cần khép nép, giữ ý giữ tứ, muốn làm gì thì làm, không phải để ý đến sắc mặt của ai hết. Văn Bác thầm nghĩ, mình đâu có sống dựa vào ai, tại sao phải chịu sự sỉ nhục ấy?
Ở nhà một ngày mà không thấy Y Đồng về, Văn Bác liền đến thẳng công ty, sau đó là thủ tục đi Thâm Quyến, tiếp tục làm việc ở chi nhánh bên đó. Anh đã ngầm quyết tâm, kể từ nay về sau, sẽ toàn tâm toàn ý vì công việc, chỉ có nỗ lực làm việc mới có tương lai xán lạn, mới có được không gian để phát triển, mới thành đạt trong sự nghiệp, nếu không cả đời này anh đừng mong thành công. Tiền đâu có từ trên trời rơi xuống?
Văn Bác làm việc rất chăm chỉ, gần như là bán mạng làm việc, ngày n