Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1732 lượt.
hái độ của em không ra sao, tại sao em lại không chịu thừa nhận hả?
- Thôi bỏ đi, không nói nữa, anh có định làm nữa hay không đây?
- Anh thế nào cũng được, tùy em!
Câu này của Văn Bác làm cho Y Đồng nghẹn họng không nói ra lời. Y Đồng cảm thấy mỗi lần cô muốn sinh hoạt vợ chồng là Văn Bác lại viện đủ lý do để trốn tránh, thậm chí có khi còn từ chối thẳng thừng. Đây rõ ràng là biểu hiện của việc hết yêu cô. Chồng không có hứng thú với vợ nữa, đây chẳng phải là bằng chứng chứng minh cho điều đó hay sao? Thực ra Y Đồng không thể hiểu nổi, nguyên nhân gây ra tình trạng này giữa hai vợ chồng chính là do một tay cô tạo nên. Sự ngang ngược, độc đoán, hung hãn và vô lý của cô đối với chồng đã khiến cho Văn Bác mất hết thể diện, luôn sống trong tâm trạng u uất, gây ra ám ảnh, tổn thương lớn cho Văn Bác, khiến cho anh chẳng cảm thấy có chút tình cảm nào với cô chứ đừng nói là tình yêu.
Nếu như không phải Y Đồng mang thai thì Văn Bác đã sớm đệ đơn ly hôn với cô rồi chứ không để dây dưa đến tận ngày hôm nay. Văn Bác chẳng thèm một xu của nhà Y Đồng, cũng chẳng có tài sản chung gì mà cần phân chia, thế nên nếu không có đứa bé, thủ tục ly hôn chỉ cần hai người kí tên là xong, vô cùng đơn giản.
Y Đồng không hề nhận thức được vấn đề từ chính bản thân mình. Cô là con gái thành phố, lại có tiền hơn Văn Bác, đương nhiên cô phải tự đặt mình cao hơn anh rồi. Điều kiện của mình tốt hơn của chồng khiến cho cô luôn cảm thấy mình cao hơn anh, ông xã không bằng mình, vì vậy phải phục tùng mình, phải cúi đầu trước mình. Triết học từng nói: Cơ sở kinh tế quyết định kiến thức thượng tầng. Hôn nhân cũng như vậy, ai có tiền thì người đó là trụ cột, là lãnh đạo, kẻ không có tiền chính là kẻ dưới, là kẻ hầu người hạ.
Văn Bác vô cùng hối hận đã lấy con gái thành phố làm vợ. Mặc dù anh rất hối hận vì đã lấy Y Đồng, mặc dù anh không muốn quan hệ với Y Đồng, nhưng tối nay anh vẫn phải phục tùng cô.
Văn Bác làm chuyện đó mà không có “khúc dạo đầu” khiến cho Y Đồng vô cùng bất mãn. Cô cảm thấy anh làm như vậy chỉ là để đối phó với cô. Đối mặt với sự bất mãn của Y Đồng, Văn Bác cũng chẳng biết phải làm sao, giờ đã là lúc nào rồi mà còn muốn quan hệ vợ chồng? Ngộ nhỡ bị sảy thai thì sao?
Chính vì không có tâm trạng mà cuộc sống vợ chồng của họ trở nên vô cùng bế tắc. Văn Bác làm nhanh nhanh chóng chóng cho qua chuyện. Anh có tâm sự nên thực sự không có nhu cầu gần gũi vợ. Y Đồng vô cùng bực bội, lớn tiếng cãi cọ với anh. Văn Bác cũng chẳng giải thích, mặc cho Y Đồng muốn nghĩ gì thì nghĩ, dù sao đó cũng chẳng phải là việc của anh. Hai người gây gổ đến nửa đêm mà chẳng ai chịu nhịn ai. Ngày hôm sau, Y Đồng yêu cầu ly hôn, lý do của cô là: vợ chồng sống với nhau không hạnh phúc! Văn Bác chẳng kém cạnh, nếu cô đã yêu cầu ly hôn thì ly hôn, anh cũng chẳng muốn tiếp tục cuộc sống như thế này nữa, ba ngày hai trận, chẳng lẽ cứ phải cãi cọ như thế này cho đến hết đời? Về vấn đề con cái, Y Đồng yêu cầu bỏ cái thai đi. Văn Bác đang trong cơn tức tối, đầu đang nóng bừng bừng liền đồng ý luôn, bỏ thì bỏ, dù sao sống một cuộc sống không hạnh phúc thì người chịu tội chính là đứa trẻ.
Sáng sớm ngày tiếp theo, Văn Bác thức dậy sớm, chuẩn bị hộ khẩu, giấy chứng minh, đăng ký kết hôn để đi làm thủ tục ly dị. Y Đồng cũng đã chuẩn bị xong.
Cô nói:
- Đến bệnh viện phá thai trước, sau đó ly hôn!
Văn Bác đồng ý. Hai người liền đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, bác sĩ liền làm kiểm tra cho Y Đồng, mọi thứ vẫn bình thường, đứa bé đã được hơn năm tháng, phần đầu cũng to được mấy cm rồi. Khi Y Đồng nói sẽ phá thai, bác sĩ kinh ngạc nói:
- Đứa bé khỏe mạnh thế này, sao lại phá đi?
- Chúng tôi vẫn chưa kết hôn! – Y Đồng nói dối.
- Ừm, anh chị đã nghĩ kĩ chưa? – Bác sĩ hỏi.
- Nghĩ kĩ rồi ạ! – Y Đồng nói.
- Còn anh thì sao? – Bác sĩ hỏi Văn Bác.
- Tôi cũng nghĩ kĩ rồi! – Văn Bác trả lời.
- Vậy thì tốt, chuẩn bị là phẫu thuật nhé!
Lúc Văn Bác đi ra ngoài, đột nhiên anh nhìn thấy trên bàn bên cạnh có đặt mấy cái lọ thủy tinh, bên trong đựng thứ gì đó giống như là thai nhi. Trái tim anh như bị dao cắt, đau đớn khôn nguôi, một thứ tình cảm cha con lớn lao dâng trào trong lồng ngực anh. Văn Bác nghĩ, nếu như bỏ cái thai đi, có phải nó cũng sẽ bị đựng trong những cái lọ thủy tinh như thế này không? Tàn nhẫn quá, không được, không thể bỏ đứa trẻ đi được! Đứa