Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.
ào anh cũng đến sớm, nghiên cứu tỉ mỉ từng kế hoạch nghiệp vụ, tích cực liên lạc với tổng công ty, thông báo về tiến độ phát triển của chi nhánh. Suýt chút nữa thì Văn Bác trở thành “tín đồ của công việc”, anh gần như quên luôn cả vợ mình. Đối với Văn Bác bây giờ, công việc mới là quan trọng nhất, vợ chẳng là gì. Bởi vì công việc nếu làm tốt anh có thể được thăng chức, có tiền, còn vợ, có đối xử tốt với cô ta thế nào đi nữa, cô ta vẫn sẽ áp bức anh.
Sau khi Văn Bác rời khỏi nhà vợ, Y Đồng lập tức gọi điện cho bố mẹ Văn Bác mách tội anh. Cô gay gắt nói:
- Con trai mẹ thật vô trách nhiệm, suốt ngày chẳng đoái hoài gì đến gia đình, toàn làm trò bậy bạ ở bên ngoài, giờ còn bỏ nhà ra đi nữa!
Mẹ Y Đồng cũng gọi điện thoại cho nhà thông gia, giọng đay nghiến:
- Rốt cuộc các người quản lý con cái kiểu gì thế hả? Cho dù có vô văn hóa thì cũng không thể không ngó ngàng gì đến như thế chứ?
Bố mẹ Văn Bác vô cùng hốt hoảng, vội vàng gọi điện cho con trai, quả nhiên Văn Bác tắt máy. Bố mẹ Văn Bác lại hỏi thăm mấy người bạn của anh, nhưng họ đều nói không biết, đã lâu lắm rồi không liên hệ với anh. Hai người vô cùng hoang mang, vội vàng mua vé xe, đội mưa đội gió tìm đến nhà con dâu. Bố mẹ Văn Bác vất vả đi cả đêm, vừa đói vừa lạnh, lại sốt ruột, lúc đến khu nhà của Y Đồng thì trời mới gần sáng. Hai thân già không dám làm phiền nhà người ta mới sáng ra nên đành ngồi ở bên dưới chờ mất tiếng đồng hồ, đợi đến tám giờ, chín giờ mới dám ấn chuông cửa nhà con dâu.
Bố mẹ Văn Bác vào đến nhà, còn chưa biết rõ tình hình đã vội vàng xin lỗi con dâu. Mẹ Văn Bác nói:
- Con à, đều là do bố mẹ dạy bảo nó không nghiêm khiến con phải chịu ấm ức, con cố gắng chờ đợi, bố mẹ tìm thấy nó rồi nhất định sẽ dạy cho nó một bài học!
- Anh ta thật quá đáng, chẳng có chút trách nhiệm nào cả, hoàn toàn không tôn trọng con. Con mang bầu rồi, thế mà cả ngày chẳng về nhà, cứ lăng nhăng bên ngoài… – Y Đồng bắt đầu chỉ trích Văn Bác.
- Đúng vậy, cái thằng Văn Bác này thật chẳng ra làm sao, còn động chân động tay đánh Y Đồng nhà tôi đấy. Tính tình thật chẳng ra gì, nhỡ đánh nó hỏng thai thì làm thế nào? Các người có chịu nổi trách nhiệm không? – Mẹ Y Đồng cay độc nói.
- Cái thằng súc sinh này, tôi mà tìm thấy nó sẽ đánh cho nó một trận nên thân! – Bố Văn Bác giận dữ nói rồi cúi đầu rít một hơi thuốc.
- Các người xem, nhà tôi đối xử với nó tốt thế nào? Nhà cửa rộng rãi thế này, bày trí đẹp đẽ, lại mua cả xe cho nó, thế mà nó còn bất mãn gì chứ? Các người nhìn sàn nhà đi, hơn ba trăm mét, toàn bằng gỗ quý, cả thảy mấy trăm nghìn tệ. Các người nhìn cái nhà này đi, cả thảy ba gian, hơn 120 mét vuông, rộng rãi biết mấy! – Mẹ Y Đồng lấy tay gõ gõ vào đồ dùng gia đình, vênh mặt nói.
- Đúng thế, đúng thế. Xin bà thông gia bớt giận, tại thằng Văn Bác nhà tôi nó không có mắt, không hiểu chuyện, từ nhỏ tính tình đã ngang bướng như vậy đấy!
- Hừ, ông bà thông gia này, chẳng phải tôi oán trách gì, nhưng chuyện hôn nhàn này khó mà lâu dài! – Mẹ Y Đồng tức tối nói.
Bố mẹ Văn Bác giật mình hoảng hốt, vội vàng xin lỗi, chỉ sợ mẹ Y Đồng sẽ đẩy con mình ra khỏi cửa, như vậy không chỉ con trai mà cả đứa cháu nội chưa ra đời của ông bà cũng sẽ chẳng còn chốn dung thân.
- Tôi nhất định sẽ bắt nó sửa sai, bắt nó phải quay về nhận sai với ông bà. Cái thằng này thật chẳng ra là sao, đều tại chúng tôi dạy bảo nó không tốt! – Mẹ Văn Bác đau khổ nói.
Bố Văn Bác im lìm ngồi bên cạnh hút thuốc, Y Đồng nhìn thấy bố chồng cứ hút thuốc từ nãy đến giờ liền ném cái gạt tàn ra trước mặt ông, hỗn xược nói:
- Đừng làm bẩn sàn nhà!
Mẹ Văn Bác nhìn thấy vậy liền trách móc chồng:
- Ông có thể đừng hút thuốc không hả?
Bố Văn Bác vội vàng dập thuốc rồi nhét phần còn lại vào trong bao thuốc lá, chuẩn bị ra ngoài hút tiếp. Mẹ Văn Bác liền nói:
- Nghiện thuốc nặng quá rồi, một lát không hút là không chịu được hay sao?
Bố Y Đồng thấy con gái nói bố chồng như vậy, trong lòng cũng thấy ái ngại. Dù gì con gái mình cũng là con dâu của người ta, dù sao cũng phải biết phép tắc một chút, vì thế, ông liền mỉm cười bảo:
- Không sao đâu, không sao đâu, sàn nhà bẩn đã có tôi lau! – Nói rồi, ông lấy ra một điếu thuốc lá từ trong túi, đưa cho bố Văn Bác.
Bố Văn Bác vội vàng xua tay:
- Ông thông gia, tôi không hút nữa đâu!
Mẹ Y Đồng liền trợn mă