The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng

Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng

Tác giả: Mật Kiến

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 134420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/420 lượt.

ư thế. Cô thấy gia đình lũ chó hạnh phúc vui vẻ, ánh mắt trở nên hoang mang.
Đêm nay, Hạ Thiên Khoát còn đang ở trong thư phòng liên hệ công việc với bên Mỹ, Mạc Ưu cảm thấy mệt mỏi, bèn lên giường trước, nhưng nằm một mình lại thấy không ngủ được.
Ý thức được Hạ Thiên Khoát vào phòng, trong lòng không khống chế được mà rối loạn. Cô từ từ nhắm chặt hai mắt giả vờ ngủ, chờ anh ôm cô vào trong ngực.
Hạ Thiên Khoát cũng bị dục vọng nhiều ngày không được thỏa mãn mà đứng ngồi không yên thật khó khăn, vừa tiếp xúc với hương thơm ngát ấm nóng, cơ thể mềm mại của cô, dục vọng tự động ngang ngạnh ngóc đầu dậy xin hàng.
Cứ tưởng cô đang ngủ, Hạ Thiên Khoát nhẹ nhàng lật người cô lại, dùng lực gần như không có mà cởi áo của cô, bầu ngực của cô so với trước đây càng thêm đẫy đà giống như món bánh putding ngon miệng đang dâng lên trước mắt anh. Hạ Thiên Khoát lập tức đưa lưỡi ngậm lấy nụ hoa nhỏ tưởng niệm đã lâu ngày, chỉ cảm thấy chúng dường như nở căng không ít, trong miệng bất ngờ tỏa ra hương thơm quyến rũ. Đói khát mà liếm mút khiến cho nó càng dựng thẳng, đến nỗi phát ra những tiếng chụt chụt đầy dâm mị, Mạc Ưu giả vờ ngủ mà nhẫn nhịn quả thật rất khổ cực.
“Ưm…” Cô nhịn không nổi mà ngâm khẽ ra tiếng, vòng eo không chịu nổi liền vặn vẹo, thoáng cái đã bị Hạ Thiên Khoát nhìn ra được trò giả vờ ngủ của cô.
Thấy cô không kháng cự lại sự xâm lược của anh, anh thực tủy tri vị (được một lần lại muốn một lần) bắt đầu càng mãnh liệt điên cuồng tiến công, nóng lòng muốn bù lại mấy ngày thiếu vắng. Cô giống như hưởng ứng cùng anh kích cuồng, anh vì vậy càng ra sức mà chiều ý cô.
“Ưm…Nhanh lên một chút….Em muốn….” Thân thể cô mang thai lại càng nhạy cảm hơn, đem phần nóng rực kia đâm nhẹ vào hoa tâm ướt át, Mạc Ưu tự động giơ chân ngọc lên kẹp chặt lấy thắt lưng anh, ngay cả cái mông nhỏ cũng đong đưa thúc giục anh tiến vào khó nhịn được mà đòi hỏi.
Nhiệt tình trước nay chưa từng có thiếu chút nữa khiến anh không giữ được bình tĩnh, nhưng anh vẫn còn có thể nhịn xuống dục vọng gần như muốn bùng nổ, không có làm bước tiếp theo, cố tình không thỏa mãn ham muốn của cô. “Muốn cái gì? Anh muốn em nói…”
“Ừ…Không…” Mạc Ưu xiết chặt cái gối không ngừng run rẩy, bụng dưới không ngừng cảm thấy trống rỗng khiến cô khó chịu khẽ rên rỉ.
“Hu hu… Tên xấu xa. Ma vương thối!”
“Không nói phải không? Vậy thì ngủ đi.” Cái mông săn chắc giả vờ chuẩn bị co rụt lại, anh khó khăn dùng ý chí cố gắng nén xuống.
“Không…” Mạc Ưu vô thức lấy chân cuốn lấy càng chặt, lắc lư hạ thân càng mạnh, hoa tâm ướt đẫm quấn lấy phần rắn chắc hừng hực kia. ” Em muốn anh… Nhanh lên một chút tiến vào…”
Hạ Thiên Khoát cảm giác phần thân dưới căng đau đến khó chịu, nhưng anh vẫn như trước cứng rắn chống lại sự giày vò đến chết này, chỉ tiến vào một chút, không vội mà đưa hết vào trong cơ thể cô.
Anh cúi người xuống ôm lấy bờ vai nhỏ yếu, thâm tình nhìn khuôn mặt của cô vì dục vọng mà đầy nước mắt, trở nên điềm đạm đáng yêu.
“Vậy, anh hỏi em…” Nhẹ liếm đi những giọt nước mắt, ngữ điệu vô cùng ôn nhu, “Em có yêu anh không?”
“Đừng hỏi em…” Mạc Ưu cắn chặt môi, ánh mắt đẫm nước nhìn đầy vẻ bất lực.
Hạ Thiên Khoát châm rãi co rút cái mông cũng không muốn tiếp tục xâm nhập nữa, cố ý muốn cô thể hiện rõ tình cảm. “Em yêu anh không?”
Ham muốn bị khiêu khích cùng với cảm xúc bị đè nén đồng thời bùng nổ, Mạc Ưu sụp đổ khóc to gào lên:”Yêu anh…Em yêu anh…yêu anh…”
Hạ thân của cô cùng lúc đưa ra phía trước nghênh đón vật cứng của anh đưa vào thật sâu trong cơ thể cô, mãnh liệt mà lắc lư cái mông nhỏ trước sau.
“A! Tiểu ma nữ của anh…” Hạ Thiên Khoát xúc động, vành mắt không khống chế được đỏ lên, không giấu được những yêu thương mà kêu lên, cũng không thể kiềm chế được dục vọng, để cho sóng tình đưa vào cơ thể cô.
“Em yêu anh…Yêu anh…Em yêu anh…Em yêu anh…” Mạc Ưu tuyệt vọng kêu khóc. Đây là lần đầu tiên cô phóng túng tình cảm của mình, cũng là lần cuối cùng.

“Mang thai?”
Tại quán “Thế giới cuối cùng”, bà chủ Lâu Phàm trừng lớn hai mắt, tiếng kêu vang dội khiến cho hầu như cả thế giới đều nghe thấy.
Mười phút trước cô còn chưa kịp mở cửa tiệm, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Mạc Ưu mệt mỏi lại mờ mịt đứng ở cửa quán.
Vừa thấy cô, Mạc Ưu lấy tốc độ cực nhanh chạy vào trong ngực cô khóc thất thanh.
Lâu Phàm rất nhanh ổn định tâm tình đỡ cô ngồi ở trên ghế, đợi cho nước mắt Mạc Ưu rốt cục thoáng dừng lại, uất ức nói ra tình cảnh quẫn bách hiện nay.
“Rốt cuộc là. . . . . . Bảo Bảo nhà cậu làm cho con chó thuần chủng nhà người ta lớn bụng, hay là cậu bị người đàn ông kia làm cho lớn bụng?” Lâu Phàm bị làm cho rối loạn bởi vì giọng mũi của cô bạn thân làm cho cô không hiểu đầu đuôi ra sao.”Đều có cả. . . . . .” Nghĩ đến tương lai mờ mịt, Mạc Ưu nhịn không được lã chã rơi lệ.
Thân thể cô biến hóa một cách rất rõ ràng, chỉ là cô cố tình không muốn đối mặt. Tối hôm qua không khống chế được bật lên tình cảm nói những lời đó với anh, cô biết sau này không thể lại trốn tránh. . . . . .
Buổi sáng cô cố ý