Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng

Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng

Tác giả: Mật Kiến

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 134417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/417 lượt.

Nhưng mà, cậu nói trước cho mình biết, cậu yêu anh ta sao?”
Mạc Ưu nghe vậy mũi cay cay.”Mình yêu anh ấy.” Cô hai mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn chậu cúc Ba Tư ngoài cửa sổ, không tự giác lộ ra vẻ mặt si mê, làm cho Lâu Phàm không còn lời nào để nói.






Bụng Mạc Ưu càng ngày càng to, thân thể mang thai nhưng lại không có nhiều thịt, tuy cô mỗi ngày giúp quán cà phê kinh doanh, tươi cười chân thành, bộ dáng thoạt nhìn rất thấy thoả mãn, nhưng Lâu Phàm biết rõ cô chỉ là đang gắng gượng chống đỡ.
Cô lén đi sang nhà chồng của Lam Hồng Nhạc, nghe nói là một nhân vật tai to mặt lớn được cả hai giới hắc bạch đều hoan nghênh, giúp thăm dò tin tức người đàn ông trong miệng Mạc Ưu, vài ngày sau, cô rốt cuộc biết Mạc Ưu chọc tới đại nhân vật nào.
Lâu Phàm gọi điện thoại đến tập đoàn vận tải đường biển Hải Thiên tìm tổng giám đốc, thư kí của Hạ Thiên Khoát cũng không định sẽ chuyển điện thoại cho anh.
” Mời cô chuyển lời cho Hạ tiên sinh, anh mất đi cái gì thì mời anh nhanh chóng tìm trở về tại quán ‘Thế giới cuối cùng’.” Lâu Phàm không lưu lại số đã cúp điện thoại, đánh cuộc là Hạ Thiên Khoát có nóng vội tìm Mạc Ưu không.
Ba tiếng sau lúc chạng vạng tối, Mạc Ưu có thói quen ra ngoài tản bộ vào lúc này, Lâu Phàm thì rửa cốc chén ở quầy bar, sau lưng thình lình truyền đến tiếng tra hỏi kinh sợ:
Hoá ra, Mạc Ưu một mực đối đãi với mình như vậy, đều là do anh không sớm một chút cho cô thấy tâm tư của mình, làm cho cô một mực chìm trong thống khổ, khó trách cô nản lòng thoái chí mà rời khỏi anh. . . . . .
“Cô. . . . . .” Hạ Thiên Khoát cố gắng nuốt sự chua xót xuống cổ họng, ngữ khí hơi nghẹn ngào, “Cô ấy là người phụ nữ tôi yêu nhất.”
Lâu Phàm lại cười khẽ, căn bản không tin tưởng anh là thật tâm.”Ha ha. . . Thật không? Đã yêu cô ấy như vậy, vì sao lại lừa gạt cô ấy? Có phải anh muốn dùng Mạc Ưu làm người gánh nợ cho công ty hay không, lá đơn kia chỉ là ngụy trang?”
“Đây không phải là đơn bồi thường. . .” Nếu người phụ nữ trước mặt đã biết hết thảy, Hạ Thiên Khoát cũng không giấu diếm. Anh móc ra một trang giấy từ trong túi comple, cực kỳ cẩn thận để trên quầy bar.
Lâu Phàm tiến lên trước, xác thực là cô ngốc Mạc Ưu kia đã kí tên và chỉ điểm, bên cạnh còn bị mấy giọt nước mắt thấm ướt.
Cô nhìn kỹ từng điều khoản một của lá đơn, mới lộ ra nụ cười.”Ha ha, quả nhiên là một người gian xảo, ma vương! Khó trách Mạc Ưu bướng bỉnh này cũng thua trong tay anh!”
“Phải nói là tôi thua trong tay cô tiểu ma nữ này. . . . . .” Hạ Thiên Khoát bất giác lộ ra nụ cười khổ, cái kiểu bị nhìn thấu tâm tư này anh chưa từng có.
“Như vậy, xin cô nói cho tôi biết Mạc Ưu ở nơi nào, được không?”
Lâu Phàm nhìn đồng hồ, tùy ý chỉ một ngón tay hướng ra ngoài phòng.”Cô ấy vào thời gian này đều đi tản bộ, cũng không biết đi chỗ nào, dù sao cũng chỉ trong khu núi này thôi, chính anh tự đi tìm đi!”
Hạ Thiên Khoát thu hồi tờ giấy kia, vội vã tông cửa xông ra, Lâu Phàm gọi anh lại.”Nhìn thấy cô ấy lúc này đừng quá kinh ngạc. . . . . .” Nụ cười thần bí của cô có chút quỷ dị.
“A?” Hạ Thiên Khoát sửng sốt một chút, hoàn toàn không hiểu ý của Lâu Phàm, cũng không muốn hiểu. Người phụ nữ yêu thương gần trong gang tấc, còn có cái gì quan trọng hơn so với điều đó?
Hạ Thiên Khoát chạy nhanh theo con đường mòn bên triền núi, càng tìm không thấy Mạc Ưu càng sốt ruột, sau anh lại hướng một chỗ khác trên triền núi chạy đi, đầu đã đầy mồ hôi, thở hồng hộc.
Anh thoáng dừng bước lại, hai tay để trên đầu gối thở một hơi. Đợi cho hô hấp tạm ổn định, ngẩng đầu thấy thân ảnh nhớ thương đã rất lâu đang đứng ở nơi cao nhất trên núi. Ánh mắt anh thương yêu ngắm nhìn khuôn mặt âu sầu, mới biết được mình nhớ nhung người phụ nữ trước mắt đến cỡ nào, yêu cô đến cỡ nào.
Gương mặt của cô rõ ràng gầy đi trông thấy, nhưng thân thể tựa hồ có chút mập ra, bụng. . . . . . Đợi đã! Hạ Thiên Khoát trừng lớn con mắt nhìn bụng Mạc Ưu không hiểu sao lại to ra.
“Mạc Ưu. . . . . .” Anh cảm giác có cái gì chẹn ở cổ họng, kích động không nói nên lời. Mạc Ưu chăm chú nhìn về phía xa sơn cốc, Hạ Thiên Khoát thấp giọng khẽ gọi khiến cho cô quay đầu nhìn quanh, nhìn rõ là anh, sắc mặt cô biến đổi, lập tức hướng một phương hướng khác nhanh chạy đi.
“Mạc Ưu!” Hạ Thiên Khoát vội vàng đuổi theo phía sau cô, anh bước nhanh một bước, Mạc Ưu lại đi nhanh hơn, anh vì vậy gấp đến độ hô to một tiếng: “Đứng lại!”
Mạc Ưu không dừng lại, ngược lại bắt đầu chạy băng băng lên phía trước, gấp đến độ anh ra sức hướng cô đuổi theo.”Mạc Ưu! Đừng chạy!”
Không biết ý đồ của anh, Mạc Ưu hai tay che chở bụng chạy nhanh hơn, lại bị vấp phải hòn đá nhỏ trên đường, lảo đảo một cái, mắt thấy cô sắp ngã nhào về phía trước, theo sau là Hạ Thiên Khoát vượt lên một bước ôm lấy cô từ phía sau lưng, đem cô ôm chặt trong ngực. Hai người duy trì cái tư thế này không ngừng thở dốc, trái tim kinh hoàng hòa lẫn vào nhau.
Hạ Thiên Khoát hô hấp bình thường, mới mở miệng vội vàng chất vấn.”Vì sao vừa nhìn thấy anh