Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.
h thản đến nỗi khiến nàng cảm thấy như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hắn đón lấy chén trà chưởng quỹ 420 cung kính đưa, mở nắp nhấp một ngụm rồi hỏi ông ta:
- Hôm nay ai đến đây vậy?
Chưởng quỹ 420 cúi đầu, nhíu mày nhìn ánh mắt dò xét khách điếm của đương gia. Hu hu! Làm sao để đương gia trách tội lên 1227 đây?
- Thưa đương gia, bây giờ Bạch công tử đã bao trọn khách điếm này. Người hôm nay đến cũng chỉ có Bạch công tử…
Người có thể để tái bút là “Một cành hạnh đỏ” thì cũng chỉ có Bạch Phong Ninh thôi. Hắn hứ một tiếng lạnh lùng, đặt mạnh chén trà lên mặt quầy khiến nó phát ra tiếng “cạch” giòn tan. Thấy người ở dưới chân mình vẫn đang do dự không biết nên nuốt mảnh giấy đó hay là nhổ nó ra, hắn vén áo choàng, cúi người xuống nhìn nàng nở nụ cười nguy hiểm.
- Muốn đi không? – Khẩu khí thương nghị cực kỳ dân chủ.
- Hả?
- Giờ Ngọ ba khắc ngày mai, ở bờ sông ngoài thành. Muốn đi không? – Giọng hỏi han đầy mê hoặc.
- Tôi… – Nàng có thể nói nàng muốn đi sao?
- … – Cô dám nói?
- … – Vậy huynh còn hỏi tôi làm gì?
- Ta hỏi lại cô một lần nữa. Có muốn đi không? – Giọng hỏi han đầy mê hoặc, có thêm phần uy hiếp.
- … – Hắn cố ý. Chắc chắn là hắn cố ý.
- Hả? – Giọng uy hiếp cao lên. Lần này, hắn không che giấu bản chất nữa rồi.
- … Không muốn. – Nàng rất muốn khóc…
- Nói nhỏ quá! Ta không nghe thấy. – Hắn chậm rãi phủ định.
- … Không muốn… – Hu hu… Làm gì có kiểu ép người như vậy. Nàng muốn đi, muốn đi, rất muốn đi. Nàng vô cùng muốn đi…
- Không nghe thấy. – Hắn tiếp tục thản nhiên phủ định.
- Không muốn. – Hu oa oa! Nói dối sẽ bị giảm thọ. Hắn đang từ từ giết chết, giết chết, giết chết nàng!
- Không nghe rõ.
- Tôi không muốn đi, không muốn, không muốn, không muốn đi. Ai đi người đó là con rùa, là cóc nhái. Ai đi người đó sẽ bị chó đuổi cắn. Ai đi người đó sẽ rơi xuống sông, bị hà bá ăn thịt.
- Tốt lắm! Bản thân cô không muốn đi thì ta cũng không ép cô nữa.
- Hu hu…
- Bây giờ, cô đi theo ta. – Sau đó, hắn sẽ trị cái tật xấu của nàng.
- Hả?
Một lát sau, cảnh tượng cực kỳ quen thuộc lại xuất hiện bên trong bờ tường Long phủ. Long đại tiểu thư lại một lần nữa biểu diễn tuyệt kỹ “hạnh đỏ vượt tường”.
- Tiểu thư không sao chứ ạ? – Tiểu Đinh lo lắng nhìn ánh chiều tà chiếu trên đầu. Tiểu thư của cô bị phạt tay cầm cành hạnh đỏ đứng trên chiếc ghế nhỏ với tư thế thật hiên ngang.
- Hứ! Đúng là một kẻ thiếu sáng tạo. Cái cách cũ rích này vẫn còn dùng lại. Quá kém! Dù sao ta cũng quen rồi.
- Long Tiểu Hoa nói, rung rung chiếc khăn trắng nhét ở lỗ mũi mà không hề cảm thấy những câu nói của mình làm cho da mặt mình dày hơn. Dù sao bây giờ là mùa hè, thể lực của nàng cũng tốt hơn lần trước rất nhiều.
- Tiểu thư, Tiểu Đinh thật thấy xấu hổ cho tiểu thư.
- Làm gì phải xấu hổ? Tư thế của ta rất anh dũng. Một cành hạnh đỏ hướng về phía chiều tà thể hiện quyết tâm không hổ thẹn của nàng. Ngày mai! Để xem làm sao nàng vượt qua được sóng gió, mò trăng đáy bể, để đi gặp gian… không, không phải gian phu mà là bạch mã hoàng tử của nàng.
- Tiểu thư không thấy mỗi lần tiểu thư bị đương gia bắt gặp thật là mất mặt sao?
- … Là hắn quá xuất quỷ nhập thần. Làm sao ta biết được hôm nay hắn sẽ đến kiểm tra khách điếm chứ? – Ưu điểm lớn nhất của Long Tiểu Hoa chính là chưa bao giờ đổ lỗi cho mình: – Tiểu Đinh, em nói xem thường ngày Long Tiểu Hoa ta đối xử với em thế nào?
- Ồ! Không thế nào ạ.
- Sao lại không thể nào? Ta luôn chia sẻ mọi thứ với em, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu mà.
- Vâng, đúng vậy. – Tiểu Đinh gật đầu: – Nhưng từ khi đi theo tiểu thư, thời gian hưởng phúc của em cũng ngày càng ít đi, còn tai họa thì càng ngày càng nhiều.
- …
- Giống như bây giờ, tiểu thư bị phạt, em cũng phải đứng dưới nắng cùng tiểu thư. Tiểu thư đừng nói nữa sẽ tốt hơn đấy ạ.
- Tại sao? – Đến tự do phát ngôn cũng không có ư?
- Bởi vì đương gia nói, từ lúc tiểu thư bắt đầu chịu phạt đến giờ Ngọ ba khắc ngày mai, mỗi câu nói của tiểu thư với em đều được ghi lại để báo cáo với đương gia?
- … Em sẽ không báo cáo câu này chứ? – Đó chẳng phải là tận tụy quá đáng sao?
- Có chứ. Bao gồm cả câu nói của tiểu thư, tiểu thư đã quen rồi và đương gia chẳng có chút sáng tạo gì cả ạ.
- …
May mà nàng còn chưa nói kế hoạch vĩ đại của mình với nha đầu phản đồ này. Nàng quyết định rồi. Không thể chịu tiếng mà lại không làm được. Ngày mai, nàng nhất định sẽ…
- Tiểu thư, có ai nói chuyện này với tiểu thư chưa?
- Chuyện gì vậy? – Nàng nhìn Tiểu Đinh phản đồ đang nhìn nàng với ánh mắt xót xa.
- Nhìn nét mặt của tiểu thư có thể dễ dàng biết tiểu thư đang nghĩ gì. “Giờ Ngọ ba khắc ngày mai, mình nhất định sẽ đi tìm Bạch mã hoàng tử.” Đúng không ạ?
- …
- Ghi lại thôi.
- … Tiểu Đinh, em… Hu hu hu…
- Tiểu thư giả vờ khóc. Ghi lại.
- … Oa oa oa oa!
- Tiểu thư ngã từ trên ghế xuống. Ghi lại.
- Vì Bạch mã hoàng tử, ta phải cố lên. Dù có phải vào hang hùm miệng sói thì ta cũng tin hạnh phúc của mình giống như ngôi sao không thể bị d