Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Điếm Đại Long Môn

Khách Điếm Đại Long Môn

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.

hẳng còn đâu.
- Tuy tôi cũng rất muốn xem nhưng… không được rồi. Tôi đóng cửa giúp cô nhé.
- Cái gì không được vậy? – Nàng định giơ tay ra cản thì cánh cửa hy vọng đã dần khép lại. Nghe phía sau mình có tiếng động phát ra từ chỗ ghế tựa, nàng quay đầu lại nhìn thì thấy hắn đã mở quyển sổ ra, tay cầm chén trà, nhìn 813 hạ lệnh đóng cửa lại.
- Đóng cửa lại. Ta không gọi thì không được vào.
- Dạ. – 813 bịt miệng cười, vội vàng lui ra khỏi cửa. Đương gia thật là đáng ghét mà!
Rầm!
Cửa đã đóng.
813 đang định bước đi thì nghe trong phòng có tiếng vọng ra:
- Hả? Huynh không cần tàn nhẫn như vậy chứ? – Giọng khó tin của 1227 vang lên.
- Ta thích. – Đương gia chậm rãi trả lời.
- … Làm thì làm. Có gì ghê gớm đâu!
Nói làm là bắt đầu làm ngay? Quá trình tán tỉnh ngắn gọn vậy sao? Chỉ mới có hai câu, còn chưa thể hiện tình cảm gì mà.
- Mạnh hơn chút nữa.
Ồ… không ngờ khẩu vị của đương gia lại như vậy, thích mạnh mẽ, xấu xa quá!
- Thế này được chưa? Phù… – 1227 thở hổn hển. Quả là đúng thế rồi.
- Mạnh hơn nữa đi.
- Ờ… phù phù… phù…
- Ừm… Cứ thế đi.
- Hu hu… phù… phù… hu hu!
Ghê quá! 1227 làm phát khóc kìa.
- 813, cô đừng có đứng đó mà nhìn lén được không? – Chưởng quỹ 420 đang đối chiếu sổ sách đành phải lên tiếng ngăn nha đầu đứng bên cửa học chuyện phòng the. – Để ý đến cuộc sống riêng tư của đương gia, trừ một canh giờ tiền công.
- Hả? Chưởng quỹ, đừng mà, đừng mà. Tôi không xem, không xem là được chứ gì? – Cô kêu lên, vội vã rời khỏi chỗ cánh cửa, vì đột ngột ra chỗ nắng chói nên mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng.
Sáng nay 1227 lo lắng lôi cô ra góc tường nói một chuyện bí mật. 1227 nói rằng giờ Ngọ ba khắc nhờ cô làm giúp mình vì phải ra bờ sông ngoại thành có chút việc. Nếu 1227 không may bị Mẹ kế bức hại, không thể ra bờ sông được, thì nhờ cô chuyển lời với người đang đợi ngoài đó. Hả? Nhưng người đó của 1227 không phải là đương gia sao? 1227 ở bên ngoài còn có người khác sao? Nha đầu này ghê thật đấy.
- Cô muốn tôi chuyển lời gì đến người đó?
- Ờ… Cô nói với người đó: “Xuân sắc khắp vườn khôn cách giữ”[1'>.
[1'> Đây là câu thơ thứ ba trong bài thơ Du viên bất trị (Thăm vườn không gặp) của nhà thơ Diệp Thiệu Ông. Câu cuối cùng của bài thơ đứng ngay sau câu này là “Một cành hạnh đỏ vượt mé rào”. Chính vì thế Long Tiểu Hoa mới nhắn với Bạch Phong Ninh như vậy để thể hiện ý tứ của mình, rằng nhất định sẽ cố gắng vươn mình đi tìm hạnh phúc, không để bị kìm hãm.
- Hả? Nó có nghĩa là gì? – Sao nghe như ám hiệu của tổ chức gì đó vậy?
- Ái chà! Cô cứ nói với người đó như thế. 813, trên thế giới này, người tôi tin tưởng nhất chỉ có cô thôi. Đến cả Tiểu Đinh cũng thành nanh vuốt của bà mẹ kế đó rồi. Thế nên cô đừng phản bội lại lòng tin của tôi nhé.
- Cô tin tưởng tôi thì nói rõ ra đi.
- Tôi vì sự an toàn của cô. Thế này thì dù cô bị ép cũng không nói ra được.
- … Tôi cảm thấy như mình sắp bị giết để diệt khẩu.
- Cô đã đọc cuốn sách tôi cho cô mượn mấy hôm trước thì cô cũng nên giúp tôi lần này chứ.
- Ờ, nhưng… – Nói là như vậy nhưng chuyện liên quan đên tính mạng vẫn phải cẩn thận…
- Trừ khi sau này cô không muốn đọc loại sách đó nữa. – Gần mực thì đen, gần Long đại đương gia thì dần dần cũng biết ngược đãi, uy hiếp người khác.
- … Được rồi.
1227 uy hiếp được cô, chứng tỏ sự mê hoặc của món ăn tinh thần đó rất lớn. Cô thật sự đã bị 1227 làm hư rồi.
Quay đầu lại, 813 bước đến chỗ chưởng quỹ:
- Chưởng quỹ 420, dù sao lúc này khách điếm rất nhàn. Những người khác đều có thể giúp được. Tôi xin nghỉ một lát được không ạ?
- Xin nghỉ ư? Được. Trừ một khắc tiền công.
- … – Thật là độc ác! Nhưng vì mấy cuốn sách của 1227, 813 nhẫn nhịn: – Tôi sẽ quay về ngay, chỉ mất khoảng nửa khắc thôi.
813 nói xong, vội vàng rời khỏi khách điếm. Cánh cửa cấm đã bị Long Tiểu Hoa mở ra. Nàng mặt đỏ gay, người vã mồ hôi, chạy ra khỏi phòng, bưng chén trà không, chạy thẳng vào bếp. Mãi sau, nàng lại bưng một chén trà mới bước vào phòng.
Chưởng quỹ 420 rõ ràng bị ai đó làm cho khiếp sợ, ngón tay gạt sai bàn tính khiến Long Tiểu Bính cằn nhằn:
- Chưởng quỹ, ông sai rồi.
- Rốt cuộc đương gia và 1227 làm gì nhỉ? Tiếng động vừa rồi. Cậu thấy cô ấy…
- Hả? Đương gia ư? Đương gia gọi cô ấy vào quạt thôi mà. Có gì không đúng sao?
- … – Được rồi. Ông ta thừa nhận, mình đã bị mấy nha đầu tiêm nhiễm những thứ linh tinh… khiến ông ta nghi ngờ phẩm vị và hành động của đương gia. Thật đúng là…
Giờ Ngọ ba khắc, bên bờ sông ngoài thành, tất cả các điều kiện đều trùng khớp. Nhưng tại sao bên bờ sông chỉ có công tử áo trắng quen thuộc nhỉ? 813 chớp chớp mắt nhìn công tử đó, mái tóc bay theo làn gió buổi trưa. Cô nhanh chóng liếc nhìn một lượt. Quả đúng là Bạch Phong Ninh, Bạch công tử. Người đó của 1227 là chàng sao? Bạn thân của đương gia sao? Có phải cô đã phát hiện ra mối tình cấm kỵ trong truyền thuyết gì đó không?
Hỏng rồi. Mình đã bị kéo vào chuyện này rồi. Cứu với! Cô không muốn làm chuyện có lỗi với đương gia. Đó là ông