Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.
chủ của cô mà. Cô không muốn bị mất việc. 813 đang định ôm đầu bỏ chạy thì trực giác của Bạch Phong Ninh làm chân cô loạn bước. Hắn xoay người nhìn cô cười ẩn ý.
- Cô nương đến chuyển lời ư?
- Hả? À… Cũng có thể coi là thế.
- Cô nương chuyển lời cho ai vậy? Đương gia của cô hay là… Long Nhi nhà ta?
- … – Long Nhi nhà ta… Trời ơi! Đương gia mau đến bắt tên gian phu đi này.
- Xem ra là người sau rồi. – Nhếch mép mỉm cười: – Vậy Long Nhi nhà ta nói gì?
-… Cô… cô ấy nói… “Xuân… xuân… xuân sắc khắp… vườn, khôn cách giữ”.
- Khà! Một cành hạnh đỏ, không đủ cao nhưng vẫn dám vươn lên. – Hắn cười phóng khoáng: – Hôm nay thật cảm ơn cô nương đã giúp ta và Long Nhi.
- Hả? Không không không, tôi có làm gì đâu. Bạch công tử, không phải hai người đang…
- Cô nương không biết, ta và Long Nhi đang lén lút tư tình ư?
- … – Cô có thể lựa chọn không biết không? Chàng mặt mũi sáng sủa, phong độ ngời ngời mà lại lén lút tư tình sao? Híc… 1227 chết tiệt! Nhưng cô ấy nói một câu nói rất đúng. Nam nhân không thể nhìn tướng mạo bề ngoài. Hóa ra Bạch công tử lại xấu xa như vậy. Vừa kén vợ khắp toàn thành, vừa lén lút tư tình, dụ dỗ thê tử của bạn. Thật là cầm thú…
- Phải rồi. Xin hỏi cô nương, giờ Long Nhi đang làm gì?
- … Cô ấy đang bị đương gia tôi ép xuống đệm êm ở khách điếm… – Cô nghĩ đến tội danh phản bội đương gia sẽ bị đuổi việc nên chỉ buông một câu.
- Thế ư? – Bạch Phong Ninh mỉm cười, hy vọng cô nương đó không ngại nói cho mình biết mức độ sâu sắc của chuyện này.
- Chao ôi! Đương gia bắt cô ấy phải mạnh lên một chút. Cô ấy cứ thở hổn hển, hổn hển ấy.
- …
- … – Bịt miệng nhưng không kịp nữa rồi. Ôi, Bạch công tử đừng cười như không cười, cười đau khổ như thế mà nhìn cô có được không? Cô chỉ nói sự thực thôi mà. Quả đúng là ác dâm là tội hàng đầu. Cô đã bị mấy cuốn sách dâm ô làm cho hư hỏng. Tất cả đều tại mấy cuốn sách đó của 1227. Cô đã không may bị tiêm nhiễm mất rồi…
1227 chết tiệt!
Thực ra nàng không hiểu lòng ta
Trên thế giới có một loại hoạt động dành riêng cho hai người vô cùng có sức mê hoặc. Bình thường khi thực hiện hoạt động này, một người chủ yếu vận động, một người thoải mái nằm đó hưởng thụ. Người vận động thì sao? Huy động sức lực, thở hổn hển, mồ hôi vã ra như mưa. Nếu như kẻ hưởng thụ không quan tâm, không ngừng thúc giục, còn bắt mạnh hơn, mạnh hơn, mạnh hơn nữa thì cuối cùng sẽ khiến người kia cạn kiệt sức lực. Hoạt động đầy khoái cảm mà người ta mê đắm đó chính là…
- Vớ vẩn! Đương nhiên là quạt cho hắn rồi! – Long Tiểu Hoa ngoác miệng tiết lộ câu trả lời, vừa thuần khiết lại vừa bí ẩn, vỗ vỗ vào cái đầu đen tối của 813.
- Hả? Quạt ư? – 813 há hốc miệng, nhìn đương gia đang tựa vào ghế mềm ở trong phòng, vắt chân chữ ngũ, an nhàn thảnh thơi. Nhìn bộ dạng của đương gia kìa. Sao có thể trách cô không nghĩ linh tinh được chứ? – … Ờ… 1227… tôi nói với cô một chuyện. Cô đánh tôi cũng được nhưng đừng không cho tôi mượn sách nhé.
- Hả? Cô đã làm chuyện gì có lỗi với tôi sao? Tôi biết mà. Có phải cô đã báo với Mẹ kế về ám hiệu của tôi không? – Nàng nghĩ ngay tới ám hiệu. Sao có thể bị Long Hiểu Ất phát hiện ra chứ? “Xuân sắc khắp vườn khôn cách giữ. Một cành hạnh đỏ vượt mé rào.” Nàng không muốn bị phạt đứng bên tường nữa đâu.
Long Tiểu Bính không nói gì, chỉ giữ chặt ba con chó hang hãn có thể xé nàng ra thành từng mảnh trong nháy mắt. Ngay sau đó vang lên giọng nói của Long đại đương gia.
- Không phải cô đã quên tối qua cô hứa gì với ta rồi chứ? Hả?
- Tôi đã nói gì? – Nàng chớp mắt, hoàn toàn mơ màng nhìn vào trong nhưng lại nghe thấy tiếng Long Tiểu Bính ngoài cửa.
- Đương gia, rùa và cóc nhái đều để trong bếp. Có cần lấy ra không ạ?
- Cứ để đó đã. Nếu cô ta có động tĩnh gì thì tối nay sẽ nấu canh tẩm bổ cho cô ta. – Long Hiểu Ất thản nhiên nói, rõ ràng hắn vẫn chưa từ bỏ kế hoạch “yêu thương” đến chảy máu cam.
- … – Có cần phải gợi lại nỗi đau của nàng như thế không? Được, được rồi… Nàng… nàng nhớ ra rồi… Nàng đã hoàn toàn nhớ ra những câu nói vô trách nhiệm gì gì đó của mình: “Tôi không muốn đi, không muốn, không muốn, không muốn đi. Ai đi người đó là con rùa, là cóc nhái. Ai đi người đó sẽ bị chó đuổi cắn. Ai đi người đó sẽ rơi xuống sông, bị hà bá ăn thịt.”
Híc… Nàng… Nàng chỉ là buột miệng nói ra thôi mà. Chắc chắn mọi người trong thành đều biết Long Tiểu Hoa nàng không nói thật mà. Việc gì phải nghiêm trọng như vậy? Mẹ ơi, ông trời không có mắt rồi.
Oành!
Một tiếng sấm màu hạ dường như nghe thấu lời nàng. Nàng giật mình sợ hãi ngã lăn ra đất. Hu hu! Nàng chỉ buột miệng nói ra thôi mà. Ông trời ơi, có cần phải nổi sấm nhanh như thế không? Thế giới này có còn lẽ trời không vậy? Đến cả ông trời cũng đứng về phía bà mẹ kế độc ác ức hiếp nha đầu đáng thương như nàng, muốn đổ mưa vào lúc này sao?
Rào rào!!!
Dường như câu nói của nàng đã được ứng nghiệm nhanh chóng. Trời bắt đầu mưa như trút nước. Nàng muốn khóc mà không ra nước mắt nhìn lần