Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
ã mãi mãi không còn nữa.
Bà Tiêu vẫn đối xử với cô như trước.
“Sao phải ngồi tàu hỏa tới đây, người thì đông, lại chẳng an toàn. Con nói một tiếng để lão Vương đi đón là được.”
“An Nhược, con ăn ít quá. Dì Trần hôm nay đích thân đi chợ mua món con thích đấy.”
“Kiểu tóc mới làm con gầy quá, mặt còn không to bằng bàn tay này, con vốn dĩ đã gầy rồi.”
Cả bữa cơm đều xoay quanh nhân vật chính là cô, đến cả bé A Ngu cũng đưa đôi mắt to tròn nhìn cô.
Sau bữa cơm, bà Tiêu cùng cô uống trà trong phòng khách: “Đồ con gửi mấy ngày trước mẹ đã nhận được rồi. Đúng là chỉ có con tinh tế, bao nhiêu năm qua, trừ dì Trần của con ra thì chẳng ai biết mẹ thích sưu tầm thứ này.”
“Lúc đi du lịch, con cảm thấy nó rất đẹp nên mang về thôi ạ.” Là mấy cái trâm kiểu cổ, cô để ý thấy bà Tiêu luôn cài những cây trâm khác nhau, cũng giống như cô không ngừng thay nhẫn vậy, vì thế mua gửi tặng bà rất nhiều.
“Nhưng kỹ tính và cẩn trọng như vậy, đối với bản thân mình chưa chắc đã là chuyện tốt. Trên đời này người sống vui vẻ luôn là những người hờ hững, mơ hồ.” Bà Tiêu cứ nhìn chằm chằm làm cô chột dạ, “Làm người hay làm việc đều cần xét cái gì là quan trọng nhất, chỉ cần phương hướng đúng, ưu thế luôn ở phía con, con hoàn toàn có thể không cần để ý đến những việc nhỏ không đáng kể.”
Thẩm An Nhược cúi đầu không nói, cô nghe thấy bà Tiêu thở dài: “Mẹ đã nghĩ rất lâu rồi mà vẫn không hiểu, con và Thiếu Thần đều là người thông minh, thế mà từ trước tới nay cái sự thông minh ấy lại không dùng đúng chỗ.”
“Con xin lỗi.” Trừ câu này ra, Thẩm An Nhược chẳng còn biết nói gì hơn.
“Vì sao con phải xin lỗi mẹ, mẹ chỉ cảm thấy con có lỗi với chính con thôi. Chuyện gì cũng thế, nhẫn nhịn là được, qua đi rồi thì trời quang mây tạnh, vì sao phải náo loạn đến nỗi chia tay.”
Thẩm An Nhược ngẩng đầu nhìn vào mắt bà, hi vọng nhìn ra manh mối gì đó.
“Con không cần nhìn mẹ, Thiếu Thần không chịu nói gì cả. Nhưng con trai mẹ sinh ra mẹ hiểu, lúc nó ly hôn với con quả thực rất khinh suất, nhưng dù sao đi nữa thì người đề nghị ly hôn trước chắc chắn không phải nó. An Nhược, mẹ nói có đúng không?”
Thẩm An Nhược cúi đầu. Bất cứ ai trước mặt bà Tiêu cũng đều chỉ có thể là người nghe giáo huấn, huống hồ là cô.
“Hôn nhân không phải trò chơi, làm sao có thể nói chia tay là chia tay được. Trên đời này còn có thứ duyên phận nào lớn hơn hôn nhân, có thể khiến những người không phải máu mủ ruột rà trở thành người một nhà, phải mất trăm năm tu hành mới đổi lại được, sao có thể chẳng chút lưu luyến như thế.”
Bà Tiêu nhìn mái tóc của cô, thở dài: “Muốn cắt tóc thì cắt ngắn vài phân là được rồi, việc gì phải cắt ngắn như thế. Có chuyện gì nghĩ không thông thì cũng đừng lấy thân thể mình ra để trút giận, tóc cũng là một phần của cơ thể mà.”
Đến khi Trình Thiếu Khanh quay lại, cuối cùng Thẩm An Nhược mới có thể hít thở bình thường. Anh nhìn cô vài lần mới nhận ra, khẽ mỉm cười tỏ ý chào, sau đó vào với ‘mẫu thân đại nhân’. Thẩm An Nhược nghe thấy tiếng hai người vang lên ngoài cửa:
“Thiếu Thần đâu?”
“Đang trên đường, đột nhiên có chút chuyện gấp. Nó nói nếu như không kịp thì sẽ trực tiếp đến sân bay luôn.”
“Đùa gì thế? Gọi điện cho nó, bảo nó lập tức về ngay.”
Thẩm An Nhược cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, có lẽ vì hôm nay dậy quá sớm, ngay cả Tịnh Nhã ôm A Ngu đi vào cũng không nhận ra.
“Ôi, ‘Tiêu Thái hậu’ lại tìm cớ để lên lớp em nữa sao, có lẽ vì sợ sau này không còn cơ hội.” Tịnh Nhã nhìn cô đồng cảm, “Thực ra mẹ rất thương em, cứ nhắc mãi những chuyện lúc em còn ở nhà, đến cả những chuyện rất nhỏ nhặt cũng nhớ rõ, nói em biết quan tâm lại chu đáo. Thiếu Thần mới thảm, lần nào về nhà đều bị mẹ dạy dỗ một, hai tiếng đồng hồ liền, mắng nó ngu ngốc hết thuốc chữa, sau đó thì Thiếu Thần cũng sợ về nhà luôn, lúc ở nhà thì trốn mẹ…” Tịnh Nhã nhớ đến cảnh đó bỗng chốc bật cười.
“Phải rồi, sau khi nó về nước, chắc hai đứa phải gặp nhau rồi chứ.”
An Nhược gật đầu. Cũng coi như đã gặp rồi, mặc dù không nói câu nào.
“Cùng ra sân bay đi tiễn chị nhé. Không biết bao giờ mới gặp lại nhau nữa.” Tâm trạng Tịnh Nhã có vẻ rất tốt, ánh mắt sáng lấp lánh.
Thực ra cô đang vắt óc nghĩ xem làm thế nào để không phải ra sân bay tiễn họ. Xem ra giờ trốn không thoát rồi.
Tịnh Nhã ra sức lôi kéo cô, còn A Ngu tự mình ngồi xuống sofa. Cô bé ăn mặc hệt như một con búp bê xinh xắn, ôm chú chó trắng nhỏ trong lòng, vừa ngoan ngoãn vừa yên lặng, lúc thì liếc mẹ, lúc lại cẩn thận quan sát cô.
Một lúc sau Tịnh Nhã đi nhận điện thoại, rất lâu chưa quay lại, trong phòng chỉ còn cô và A Ngu. Cô bé ôm chú chó nhỏ đến bên cô: “Cô thấy chú chó này của cháu có đáng yêu không?”
“Rất đáng yêu.” Giọng nói và ánh mắt đều rất dễ thương, thực ra trẻ con không quá đáng sợ.
“Của chú tặng cháu, tên nó là Thông Thông.” A Ngu tiến lại thật sát bên cô.
“Cô có một chú đồng nghiệp, tên cũng có chữ ‘Thông’. Tên này rất hay, cháu tự đặt à?”
“Là chú đặt, chú bảo nó có thể thành một đôi với cháu. Thế chú đồng nghiệp đó của cô có giống Thôn