Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.
ệnh của bà Tiêu, cô ngồi xe của Trình Thiếu Thần quay về thành phố mình đang ở.
Lái xe vẫn là Tiểu Trần, quãng đường hơn ba tiếng di chuyển, cũng tương đối dài.
Chắc không muốn diễn vở kịch đánh chết cũng không chịu mở lời cho người tuổi trẻ xem, Trình Thiếu Thần bỗng nói: “Cảm ơn em đã đến tiễn họ.”
“Không có gì, việc nên làm thôi.”
Nửa tiếng sau, Thẩm An Nhược hỏi: “Dự án của các anh vẫn thuận lợi chứ?”
“Cũng ổn.”
Lại qua nửa tiếng, Trình Thiếu Thần nói: “Môi trường làm việc ở Hoa Áo rất được.”
“Vâng.”
Lại nửa tiếng sau, chẳng ai nói gì nữa. Đến cả Tiểu Trần cũng cảm thấy bí bách, mở nhạc lên nghe. Tiếng hát của Lý Khắc Cần vang lên trong xe, là một bài hát tiếng Quảng.
Bài hát chưa hết, Trình Thiếu Thần đã khều khều vào lưng Tiểu Trần: “Đổi bài khác.”
“Chẳng phải dạo này cậu hai rất thích nghe bài này sao?”
“Đổi bài khác.”
Trong xe lại vang lên tiếng violon của Tâm Hải, là âm thanh thánh thót, uyển chuyển du dương của bài Ái tình hào hoa. Thẩm An Nhược mỉm cười: “Bài này cũng không thích hợp để mở lúc lái xe, cứ như ru ngủ ấy.”
“Chị dâu yên tâm, em không ngủ gật đâu.” Tiểu Trần hùng hồn tuyên bố, hoàn toàn không phát hiện ra mình đã nói sai.
Thẩm An Nhược dựa lưng vào ghế sau, lặng lẽ nhớ lại rất lâu về trước, bọn họ đã từng vì chuyện mở bài hát nào trên xe mà cãi nhau. Thực ra cũng không lâu lắm, chỉ như vừa mới hôm qua, nhưng bị ngăn cách bởi hố sâu vạn trượng của những chuyện tầm thường vụn vặt, gần bên nhau mà như người xa lạ.
Cuối cùng cũng về tới thành phố, Thẩm An Nhược nói: “Dừng ở nhà gà đi, xe của em ở đó.”
“Muộn quá rồi, hay là cùng nhau ăn tối rồi hãy về.” Trình Thiếu Thần khẽ nói.
“Sáng nay phải dậy từ rất sớm, giờ mệt lắm, em muốn về nhà sớm một chút.”
“Lái xe lúc mệt rất nguy hiểm, anh đưa em về nhà luôn, mai hãy quay lại lấy xe. Không thì đưa chìa khóa cho Tiểu Trần, ngày mai cậu ấy mang xe đến cho em.”
Mỗi người nhượng bộ một chút, cuối cùng thỏa hiệp xong.
Thẩm An Nhược không thấy đói, trưa nay dưới sự giám sát của bà Tiêu đã ăn quá nhiều, giờ vẫn chưa tiêu hóa hết. Cô bỗng thấy nhớ bà, cả Tịnh Nhã, chắc phải rất lâu sau mới có thể gặp lại. Còn con quỷ nhỏ bé có bộ mặt thiên thần đó, nếu thực sự có duyên gặp lại, cô sẽ không phải sợ nó nữa, vì khi đó nó cũng thành một cô thiếu nữ rồi, cô chỉ còn phải sợ còn chó nhỏ bây giờ mà thôi.
Cô vặn to âm thanh lên một chút, bỏ vào một chiếc đĩa khác, là ấn bản mới phát hành tại Hồng Kông của Lý Khắc Cần, chính là chiếc đĩa trong xe của Trình Thiếu Thần, vừa hay cô cũng có, My cup of tea, cô đã nghe đi nghe lại mấy tháng nay.
Thẩm An Nhược lấy cho mình một cốc Bách La Xuân, cô vẫn thích dùng cốc thủy tinh uống trà hơn, có thể thấy rõ mọi thứ trong cốc. Vị trà rất nhạt, dạ dày cô không tốt, không ám uống trà đặc, từ bài đầu tiên đến bài thứ năm: Đám cưới giấy, Cha con, Tiếp tục độc thân, Ngã rẽ, Hoa rụng nhà ai… Sao mà hợp cảnh đến vậy!
Cuối tuần học, bồi dưỡng hai ngày, yêu cầu viết những điều tâm đắc. Hoàn thành bài tập, vẫn chưa hết suy nghĩ, tiếp tục viết:
1. Người thông minh không nên trong cùng một chuyện, phạm một lỗi tới hai lần.
2. Làm người cần phải cảnh giác với những nguy hiểm sắp tới, phải có dũng khí chống lại những cám dỗ, lường gạt, phải có khả năng chịu đựng đả kích.
3. Thỉnh thoảng trong những lúc thích hợp phải nên buông thả bản thân một chút cũng là để tiếp tục sống một cách đạo mạo.
4. Thẩm An Nhược, dạo này mày nhạt nhẽo quá.
Điện thoại đổ chuông sau khi hết giờ làm mấy phút, cán sự công đoàn Tôn Ái Lệ đang ở trong văn phòng với Thẩm An Nhược, cùng cô tám chuyện giết thời gian.
Trình Thiếu Thần, màn hình di động nhấp nháy cái tên này khiến Thẩm An Nhược hoa cả mắt.
Thì ra vẫn chưa xóa số điện thoại của anh, chính cô cũng cảm thấy kỳ lạ. Nhưng sau thời điểm, cái tên này chưa từng xuất hiện một lần.
Trước đây Hạ Thu Nhạn từng cười cô, sao phải nghiêm túc thế, cho dù không đổi thành ‘chồng yêu’ hay ‘ông xã’, chí ít nhạc chuông cũng phải khác mọi người chứ, chẳng giống vợ chồng chút nào, giống đối tác làm ăn hơn. Không ngờ là cô ấy nói đúng.
Thẩm An Nhược hoang mang mất vài giây, ý thức được bà chị ngồi đối diện là chuyên gia hóng chuyện điện thoại của người khác, bèn lập tức ném di động vào ngăn kéo.
Thẩm An Nhược nhìn Tôn Ái Lệ, thấy chị đang quay ra hướng khác nên lòng cũng nhẹ nhõm hơn một chút. Cô cố tình lật quyển lịch soàn soạt: “Cả tuần này em bận rồi.”
“Vậy tuần sau đi. Lúc nào em rảnh chúng ta hẹn nhau lúc đó.”
Vị doanh nhân mà giới truyền thông lúc nào cũng tung hô tuổi trẻ tài cao không nên nhàn nhã như thế này chứ. “Tuần sau em phải luyện tập cho tiết mục văn nghệ tham gia lễ kỉ niệm thành lập công ty, sẽ không có thời gian rảnh. Thế nên… cảm ơn anh, tạm biệt.” Thẩm An Nhược tắt máy trước khi Trình Thiếu Thần kịp nói câu tiếp theo.
Tôn Ái Lệ tới bèn nắm lấy tay cô: “Thẩm An Nhược, thay mặt toàn thể công nhân viên, chị xin được cảm ơn sự giúp đỡ