Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.

mà chấp hành. Thẩm An Nhược không nói gì nữa, không ngờ Trình Thiếu Thần còn nhẫn nại giải thích: “Có một hôm anh nhìn thấy một bức tranh nhung thêu phong cảnh của Hà Lan, nhớ dáng vẻ em thêu tranh ngày ấy, lại nhớ tới chúng mình đã từng đi nghỉ ở Hà Lan nên gọi điện hỏi Đàm Phân cửa hàng hoa có bán tulip trắng không.”
Anh không giải thích có khi lại tốt, Thẩm An Nhược nhớ rằng anh ghét nhất là phải giải thích với người khác nên nhìn anh cười dịu dàng: “Có người nói một người thành công có thể suy nghĩ nhiều thứ một lúc, xem ra quả nhiên là như vậy. Chỉ có điều, cùng đi dạo phố với người đẹp mà lại nghĩ đến vợ cũ, thế thì thất lễ với mỹ nhân quá.”
Trình Thiếu Thần im lặng nhìn cô một lúc, ngay cả vẻ mặt khác lạ cũng không có, Thẩm An Nhược hơi nghi ngờ, phải chăng hôm đó anh cũng nhìn thấy cô? Trình Thiếu Thần chậm rãi mở lời tựa như vừa nói vừa cân nhắc từng chữ: “Thật trùng hợp, hóa ra hôm ấy em cũng ở đó. Sao không qua chào một tiếng?”
“Sợ người đẹp bên cạnh anh hiểu nhầm.”
“Lúc đó anh cùng…” Trình Thiếu Thần khẽ nhíu mày suy nghĩ, “Chắc là Doanh Doanh, cô ấy là em gái của một người bạn học, từ nhỏ đã quen biết nhau, cũng có thể coi là khách hàng.”
“Anh không cần phải giải thích, đâu có liên quan gì đến em.” Thẩm An Nhược điềm nhiên như không có chuyện gì.
Bộ mặt mới giả dối làm sao, Thẩm An Nhược vừa nhìn Trình Thiếu Thần với ánh mắt khinh khỉnh vừa nhủ thầm, sao tự dưng anh lại kiên nhẫn giải thích từng chuyện một như vậy, nếu là trước đây anh nhất định sẽ cười lạnh lùng rồi tìm cách chế giễu cô. Rõ ràng khi cô có tư cách hỏi, những câu như vậy cô còn lười chả muốn thốt ra lời, vừa rồi cô cố tình làm ra vẻ chanh chua, đố kỵ, căn bản là muốn anh mất kiên nhẫn mà trở mặt trước, không thì hà tất phải làm thế, cần gì phải nói những lời như vậy, chẳng bằng giữa lại chút phong độ cho bản thân.
Có lẽ cũng biết cô đang cố ý gây sự, lúc hai người từ biệt, Trình Thiếu Thần nói: “Chúng ta có thể nói chuyện một cách bình thường được không? Dù sao quen nhau như vậy cũng được xem là có duyên, không thể thành vợ thành chồng thì làm bạn cũng được mà.”
Con người này khi đứng trên lập trường một người bạn nói chuyện thì rất phong độ đúng mực, thái độ bình tĩnh, ánh mắt trong veo, ‘thuần khiết lại vô tội’, Thẩm An Nhược không chịu nổi, chọc chọc ngón tay vào cánh tay anh: “Anh Trình, anh có biết để làm bạn của nhau, điều kiện đầu tiên là gì không?”
Ánh mắt Trình Thiếu Thần dần lộ vẻ khó hiểu, Thẩm An Nhược tiếp tục nói, giọng lạnh lùng, thản nhiên: “Em nói cho anh biết, là tôn trọng, tôn trọng lẫn nhau. Anh đến hẹn em ra ngoài cũng phải giở thủ đoạn, bây giờ lại nhắc đến hai chữ ‘bạn bè’ trước mặt em. Lẽ nào anh không thấy buồn cười sao?”
Trở mặt đi, mau trở mặt đi, sau đó cô sẽ được về nhà. Kết quả là, Trình Thiếu Thần lại cười nói: “Cả tối em cố tình gây khó dễ cho anh là vì chuyện này à? Thẩm An Nhược, không phải lần đầu tiên em biết anh, em cảm thấy anh có nhất thiết vì muốn hẹn một người con gái đi ăn tối mà phải lợi dụng cả người có chức có quyền không?” Anh đang cười, vừa dịu dàng vừa lễ độ nhưng ánh mắt thì sẫm lạ, “Cục trưởng Lý đi công tác vì dự án của An Khải là bởi nhận được thông báo đột xuất của tỉnh, cho nên anh mới biết em có hẹn với ông ấy. Anh nói chuyện này ra là không muốn em có cơ hội lấy cớ. Em mất công rủa thầm anh cả tối nay rồi, lẽ nào hình ảnh của anh trong lòng em xấu xa như thế?”
“Tạm biệt, cảm ơn đã mời cơm.” Thẩm An Nhược mở cửa, lên xe của mình mà không ngoảnh đầu lại. Nhạc trong xe đang vang lên bài Chi bằng không gặp. Thật ra bài hát này có bản bằng tiếng quốc ngữ4, tên là Đã lâu không gặp, giai điệu và phối nhạc không thay đổi nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác. Chả trách trong hai bản này cô không nghe quen bản quốc ngữ, thì ra là vì chưa đạt được cảnh giới đó
Tiếng quốc ngữ4: Triếng Trung phổ thông
Chủ đề buôn chuyện trong hai tiếng mỗi tối ở lại luyện tập khiêu vũ của mấy bà chị không còn trẻ trung trong giờ giải lao ngày càng sôi nổi, hôm qua còn ép mọi người nói có nụ hôn đầu lúc mấy tuổi, mối tình đầu là theo đuổi người ta hay được người ta theo đuổi, ai không chịu trả lời phải hứng chịu công kích của mọi người. Vì hôm nay là ngày cuối cùng, họ chẳng kiêng dè gì hỏi thẳng về chuyện lần đầu tiên của mọi người có thành công hay không.
“Ôi, thật ngại quá, lúc đó chị đúng là một đứa khờ, cái gì cũng không biết, cứ lơ ma lơ mơ nên bị lừa, mãi về sau mới biết hóa ra là như thế nào.”
“Trời, mất mặt chưa kìa, chưa từng xem phim A, đến một quyển sách có cảnh nhạy cảm cũng chưa đọc qua à?”
“Đừng cười cô ấy nữa, năm đó chị và chồng rõ ràng là đã xem và bắt chước theo phim A mấy lần rồi, thế mà đến lúc thực hiện, ôi, thật là quá khó.”
“Ồ.”
“Đáng thương quá.”
“Em đúng là bất hạnh đó Mỹ Lệ à.”
“Thôi đi, thế chỉ nói lên một điều là chồng chị quá ngây thơ.”
“Thôi đi, bạn trai đầu tiên của em cứ khoe khoang là đầy kinh nghiệm, thế mà… ôi, thôi, không nói nữa, chuyện qua rồi không nhắc lại nữa.”
Thẩm An Nhược thận trọng mím môi, nhưng v