Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.
ó thể quan sát sắc mặt, thuận nước đẩy thuyền, nối giáo cho giặc. Cô phải kiến nghị với bộ phận nhân lực, tăng cường huấn luyện cho nhân viên của Hoa Áo như thế mới được. Trình Thiếu Thần cũng thừa nhận có âm mưu rồi, thế mà cô còn cam nguyện cắn câu, thật là đáng xấu hổ.
Vườn xương rồng quả nhiên nở hoa rất đẹp. Một mảnh đất nhỏ trong vườn hoa trung tâm không hề ăn nhập gì với cảnh vật xung quanh, nhưng vườn xương rồng nho nhỏ này có ý nghĩa kỉ niệm, nên được chăm sóc rất cẩn thận. Xương rồng nở hoa không dễ, lại cùng nở hoa sớm, đỏ nhạt, hồng phấn, vàng tươi, đủ các màu, thật là đẹp. Vì là ngày cuối tuần nên khá đông khách cũng đi ngắm hoa, chụp ảnh. Cô chăm chú ngắm một gốc xương rồng hình cầu nở hoa rất nhiều, hoa màu trắng sữa, tám, chín bông nở rộ dày đặt san sát nhau. Đột nhiên có người kéo váy cô, cô ngoảnh đầu lại, thấy một đứa bé người nước ngoài đang nhìn mình cười, hóa ra là thằng nhóc búp bê Tommy bỏ nhà tìm cha tối qua. Trong phút chốc, cô nghĩ đến một số thứ, không muốn thừa nhận nhưng cũng nhìn theo hướng ngón tay của Tommy, quả nhiên cách đó vài mét đã thấy bạn cũ. Người đàn ông đẹp trai người Đức, còn có một người phụ nữ tóc vàng, dáng vẻ thân mật đang cầm máy chụp ảnh hoa rất chăm chú, thấy cô liền gửi một nụ hôn gió, lại vỗ vỗ vai người phụ nữ tóc vàng kia cũng vẫy tay mỉm cười thân thiết với cô. Tommy dùng tiếng Trung còn chưa sõi nói với cô: “Bố, mẹ.” Kéo cô ngồi xuống, tự tạo dáng chụp ảnh, ông bé đẹp trai bên kia cũng phối hợp ăn ý, bấm máy, ra hiệu OK với cậu con.
Trước lúc đi, Tommy còn thơm một cái lên mặt cô. Thẩm An Nhược cảm thấy vừa nãy mình cười quá nhập vai, cơ mặt sắp cứng cả rồi, cuối cùng cũng bình thường trở lại, nhận ra quản lý Thôi đang nhìn mình mỉm cười rất thích thú: “An Nhược, nghe nói vận đào hoa của em dạo này được lắm, quả nhiên là thật, cả trẻ con lẫn người lớn nước ngoài cũng có.”
“Chị Thôi, đừng lấy em làm trò đùa nữa, không thấy vợ người ta ở bên cạnh à.” Thẩm An Nhược làm ra vẻ thuận miệng nhắc đến, “Gia đình ba người đó là khách của chúng ta ạ? Ở khách sạn chúng ta luôn?”
“Khách ở biệt thự số chín, ở hơn một tháng rồi.” Quản lý Thôi than thở, “Em quen anh đẹp trai đó à? Bữa tiệc tối hôm nọ còn hỏi chị, cô Thẩm An Nhược là người nào? Mới mấy hôm đã quăng lưới rồi sao? Hành động nhanh thật.”
“Anh ta là bạn của bạn em thôi.”
“Thế à, thảo nào.” Quản lý Thôi lại bổ sung thêm một câu rất thừa trước khi Thẩm An Nhược tính chấm dứt chủ đề, nhưng đủ để Thẩm An Nhược nóng máu, “Chị nhớ ra rồi, biệt thự số chín luôn giữ lại cho tập đoàn An Khải, nghe đâu người nước ngoài này là kĩ sư An Khải mới đào tạo. Ngày gia đình họ chuyển đến đây, Tổng giám đốc Trình của An Khải còn tự mình đến đón cơ đấy.”
**** ***
Thẩm An Nhược đứng ở chỗ đỗ xe một lúc, vẫn còn hơi chóng mặt nên quyết định lái xe về nhà. Buổi chiều cô nên đi đâu nhỉ? Về nhà ngủ? Hôm nay cô đã ngủ nhiều rồi.
Đang lúc do dự thì nhận được điện thoại cầu cứu của Hạ Thu Nhạn. Cô nàng đang điên cuồng mua sắm trên phố đồ cao cấp, tiêu hết sạch tiền, nhưng vẫn khăng khăng giữ chiếc áo mình đã nhắm dù không thể quẹt thẻ, hỏi Thẩm An Nhược có thể qua cứu bồ không. Cô đành lái xe tới tìm bạn.
“Sao dạo này cậu bận rộn như ngôi sao thế? Lúc tìm cậu, không phải đang tập huấn thì cũng tiếp khách. Hay là có tình mới rồi? Mau báo cáo xem nào”, Hạ Thu Nhạn vừa lảm nhảm theo thói quen, vừa xoay cô một vòng, “Hôm nay nhìn cậu rất khác, đã lâu lắm rồi không trang điểm như ngày trước. Ồ, sắc mặt hôm nay cũng tốt hơn mọi khi nữa, xem ra đang rất giận thì phải.”
Đúng thế, thật sự rất ‘tức giận’. Nghĩ đến bộ quần áo này cô lại thấy khó chịu, vào cửa hàng thay nguyên một bộ mới từ đầu tới chân, vừa bắt nhân viên cắt mác, vừa dặn bọn họ gói bộ quần áo cũ của cô lại.
“Làm gì vậy? Cậu ăn mặc tham dự trò chơi ‘Party down1’ ấy, được khe sướng quá hóa rồi à? Hạ Thu Nhạn ném cho cô ánh mắt ‘cậu là đồ ngang như cua.’
Party down1: Tên một trò chơi được lấy cảm hứng từ một chương trình truyền hình, trong trò chơi bạn sẽ quản lý một đội ngũ phục vụ, chuẩn bị âm nhạc, đồ ăn, bằng tốc độ và chất lượng nhanh nhất.
“Tớ đang chán, muốn thay đổi tâm trạng.”
“Bạn thân yêu, tên đàn ông xấu xa nào dám trêu chọc cậu? Tớ giúp cậu đập chết hắn.”
“Sao cậu biết là đàn ông?”
“Thế nếu là con gái cậu có bực tức không?”
Hai người đi dạo tới chạng vạng tối, vì đói nên tạt vào một quán đồ Tây trên phố. Thẩm An Nhược thấy bít tết quá dai, mì quá giòn, pizza quá ngấy, hình như hôm nay tất cả đều có gì đó không đúng, đến cả cách nhồi nhét vào dạ dày cho đỡ bực bội cũng không còn hiệu quả. Cô bỏ dao nĩa ngồi ngẩn ra, điện thoại lại đổ chuông, cô cứ nhìn chằm chằm cái tên nhấp nháy trên màn hình cho tới khi Hạ Thu Nhạn gọi cô: “Này, điện thoại.”
“Gọi nhầm thôi, hôm nay gọi nhầm mấy lần rồi.”
Một lát sau lại có điện thoại, cuối cùng cô đành cầm điện thoại ra ngoài bắt máy.
“Em đang ở đâu? Tối nay cùng đi ăn nhé.” Giọng Trình Thiếu Thần có vẻ rất thư thái.
“Việc công ty thu xếp ổn rồi à?”
“Ổn rồi.”
“E