Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1124 lượt.
“Tối nay phiền anh quá. Tôi nghĩ mình nên về thôi.”
“Ở lại đây đi, đã ba giờ rồi.” Giọng Trình Thiếu Thần vẫn bình thản như không.
Thẩm An Nhược thấy tim mình đập thình thịch, lại nghe thấy anh nói tiếp: “Tôi mệt lắm rồi, không thể lái xe đưa cô về được nữa. Trong khu này cũng rất khó gọi taxi cho cô.”
“Tôi có thể gọi…”
“Không an toàn đâu.” Anh vừa nói hết câu, bỗng nhớ ra điều gì đó liền bật cười, bổ sung thêm, “Không chừng ở cùng với tôi lại an toàn hơn.”
Thẩm An Nhược đang cố gắng tiêu hóa những ý trêu chọc trong câu nói của anh, lại nghe anh nói tiếp, “Cô có thể đi tắm, tôi đã đặt quần áo ngủ, khăn mặt và bàn chải mới trong phòng tắm.” Khi ngẩng đầu lên thì anh đã cầm gối và chăn đi mất.
Thẩm An Nhược đi rửa mặt, rồi mặc bộ đồ cũ quay về giường nằm, Trình Thiếu Thần vẫn để đèn để cô có thể nhìn thấy đường. Không gian và ánh sáng của căn hộ này được thiết kế rất kì lạ, cô không biết Trình Thiếu Thần đang ở đâu, đến cả tiếng thở của anh cô cũng không nghe thấy. Cô chỉnh lại đèn đầu giường, hạ ánh sáng yếu đi một chút.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, ngoài tiếng tim đập của cô, còn có âm thanh của máu đang chảy trong huyết quản. Rõ ràng im ắng như vậy nhưng cô lại cảm giác như có thiên binh vạn mã đang lao rầm rập tới, khiến cho tai mình ù đặc. Cô lấy gối úp lên đầu mình, cứ như thế trằn trọc cho tới tận lúc trời bắt đầu hửng sáng mới có thể ngủ thiếp đi.
Lần thứ hai tỉnh dậy đã gần giữa trưa, cũng may hôm nay là thứ Bảy. Cuối cùng Thẩm An Nhược có thể nhìn rõ căn hộ, thì ra toàn bộ là một không gian mở, tất cả các phòng chức năng đều chỉ phân biệt bằng trần nhà và mặt sàn, phòng ăn, phòng đọc sách hoặc phòng khách đều chỉ ngăn cách bằng một bức bình phong bằng giấy trắng, màu sắc đường nét đều hết sức đơn giản, đồ dùng trong nhà cũng ít, không giống như một căn hộ đang có người ở. Một không gian rộng lớn với cách bố trí như thế này thật sự quá xa xỉ.
Trình Thiếu Thần vẫn đang ngủ, cuộn tròn trong chăn nằm dài trên sofa, tay chân hở cả ra ngoài, môi hơi mím lại trông như một cậu bé, hoàn toàn không giống với dáng vẻ nho nhã, đứng đắn của anh thường ngày. Cô rón rén đi qua, vệ sinh cá nhân xong xuôi bước ra thấy anh đã tỉnh dậy, dụi dụi mắt hỏi: “Cô có biết làm bữa sáng không?”
Gian bếp của Trình Thiếu Thần vô cùng sạch sẽ, tất cả các thiết bị điện tử và đồ dùng đều có đủ, thậm chí đến cả bột gạo và gia vị cũng có, chỉ có điều phần lớn đều chưa mở bao bì, trong tủ lạnh cũng còn có một ít rau cải tươi. Thẩm An Nhược cảm thấy con người này thật kì lạ. Cuối cùng cô quyết định làm bánh trứng và cháo kê, dùng cải trắng và dưa chuột trộm làm hai loại salat. Sau khi dọn dẹp ngăn nắp, lúc cô chuẩn bị ra về thì Trình Thiếu Thần đã thay quần áo xong: “Tôi đưa cô về.”
“Không cần phiền anh thế đâu, tôi đi taxi là được rồi.”
“Cô đang sống ở khu mới à? Hôm nay tôi có việc ở chỗ đó, cũng thuận đường.”
Trình Thiếu Thần lái xe nhanh nhưng vẫn rất cẩn thận. Thẩm An Nhược lại cảm thấy đau đầu trở lại, cô nhớ ra từ tối hôm qua đến giờ điện thoại vẫn tắt, sợ công ty có chuyện bèn mở máy. Điện thoại của cô vừa mở, chỉ vài giây sau, một chuỗi các tin nhắn ồ ạt đến. Cô mở tin nhắn ra xem, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của Giang Hạo Dương, tổng cộng là sáu cuộc, từ mười hai giờ đến hai giờ sáng. Thẩm An Nhược ngớ người ra một lúc rồi khẽ thở dài, bấm nút xóa toàn bộ tin nhắn và số điện thoại. Khi dòng chữ ‘xác nhận xóa’ hiện lên, cô do dự một chút, từ đáy lòng có gì đó khẽ nhói lên, nhưng vẫn kiên quyết xóa đi.
Quãng đường không ngắn, Trình Thiếu Thần lái xe rất chuyên tâm, hai người suốt cả quãng đường đều im lặng, Thẩm An Nhược bỗng nhiên rất cảm kích sự kiệm lời của Trình Thiếu Thần.
Đúng vào lúc ấy, chuông điện thoại bỗng nhiên lại vang lên, An Nhược đang mải nghĩ bị giật mình, lỡ tay làm rơi chiếc điện thoại xuống gầm xe. Trình Thiếu Thần cúi người giúp cô nhặt lên làm cô hơi khó xử. Tiếng chuông vẫn reo ầm ĩ, mặc dù tên người đã biến thành một dãy số dài dằng dặc nhưng cô vẫn có thể nhận ra vì đã thuộc nằm lòng. Cô thấy mắt mình cay cay, có lẽ do dãy số cứ nhấp nháy không ngừng đập vào mắt.
An Nhược cảm thấy hình như Trình Thiếu Thần đang quay đầu sang nhìn, bèn cười với anh: “Cuộc gọi quấy rầy thôi, gọi không biết bao nhiêu lần rồi.” Cuối cùng tiếng chuông cũng tắt, rất lâu sau không thấy gọi lại nữa. Thẩm An Nhược mới khẽ thở phào nhưng trong lòng cũng có chút thất vọng không giải thích được, lại tắt điện thoại. Cô không biết Trình Thiếu Thần ngồi bên cạnh có thể quan sát được mấy phần, chỉ thấy bắt đầu khó xử.
Không khí yên lặng trong xe thật sự khiến người ta cảm thấy bức bối. Trình Thiếu Thần bỗng nhiên mở lời: “Cô cứ mở điện thoại rồi gỡ pin ra, tổng đài sẽ thông báo thuê bao hiện tại đang ngoài vùng phủ sóng. Nếu cô không muốn sau giờ làm cũng bị công ty quấy rầy, chi bằng thử cách này xem.”
“Thật sao? Bây giò tôi mới biết chuyện đó.”
“Ừ, bộ phim mà cô nhắc đến lần trước, tôi biết là phim nào rồi.”
Không ngờ anh lại chuyển chủ đề nhanh như vậy, Thẩm An Nhược hơi lún