Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1152 lượt.

hì chỉ một câu nói: “Nhàm chán”. Trình Thiếu Thần cũng không tức giận, cười ha ha và chúc cô ngủ ngon rồi tắt điện thoại. Bị người khác mắng mà lại vui vẻ, Thẩm An Nhược cảm thấy đôi lúc anh thật vô vị.
Hai người ở bên nhau cũng không tỏ ra quá thân thiết, chỉ có điều lúc chia tay Trình Thiếu Thần sẽ hôn tạm biệt cô. Mà những nụ hôn này rất khách sáo, không giống nụ hôn trước, thường là anh hôn trên trán, có khi bên tai, có lúc lại là hai má, rất tự nhiên, không cuồng nhiệt như đêm đó. Thẩm An Nhược thấy chuyện này không quan trọng, cô cũng không chủ động đáp lại anh. Cứ mười ngày nửa tháng hay gặp ngày lễ lớn nhỏ, hoa tươi và quà đều chuyển cho cô đến rất đúng giờ, chỉ là không quá mức khoa trương khiến người ta phát điên như lần trước. Qùa không rẻ cũng không đắt, đều do công ty chuyển phát nhanh mang tới, chưa bao giờ Trình Thiếu Thần tự tay đưa. Có lúc Thẩm An Nhược thấy chuyện này rất huênh hoang, cô đã bảo anh đừng bày trò nữa, nhưng phản đối vô hiệu, bản thân lại xấu hổ nên cô dặn nhân viên trực ban không cần đem lên lầu, tan tầm cô về qua sẽ lấy. Cô đoán tất cả việc này đều do trợ lý của anh làm, một trong những nội dung công việc chính là tặng hoa và quà cho bạn gái của sếp. Những món quà đó hết sức tinh xảo, Thẩm An Nhược không hay cập nhật thời trang, nhưng cũng có thể nhận ra chiếc khăn quàng cổ hay chiếc ghim áo đã từng xuất hiện trên các tạp chí thời trang. Có đánh chết cô cũng không tin Trình Thiếu Thần tự tay chọn những món quà này, thậm chí dáng vẻ ngốc nghếch đứng ở cửa hàng chọn hoa của anh cô cũng không tưởng tượng ra nổi. Có lúc cô tưởng tượng đến cảnh trợ lý của anh chuẩn bị vô vàn thứ quà cáp mang tặng, thậm chí còn phải ghi nhớ đã tặng cô nào thứ nào để không bị nhầm lẫn, nghĩ cũng thấy buồn cười.
Có thời gian Trình Thiếu Thần bận rộn, cuối tuần cũng phải làm việc, ít đưa cô đi ăn, chỉ đi đâu đó rồi nhanh chóng trở về, cũng không dự mấy vũ hội hay tiệc tùng gì nữa. Hoặc có lẽ mùa hè nóng quá nên không có chỗ nào để đi, hoặc cũng có thể mấy chỗ hội họp đó ai mang theo ‘bạn gái’ sẽ bị đem ra làm trò cười cho mọi người, cũng có khả năng anh đã có ‘bạn gái’ khác cho mấy vụ đó nên ‘bạn gái’ là cô đây đã bị hạ bệ. Có lần Trình Thiếu Thần rủ cô đi lướt sóng, cô nghi ngờ anh có âm mưu, bản thân cô bị say sóng, sống chết cũng không đi.
Cái lợi nhất khi được mang danh ‘bạn gái’ anh chính là khi từ chối cũng rất thoải mái. Trước đây muốn từ chối anh, cô phải mất công nghĩ ra hàng chục lý do để đỡ ngại, còn bây giờ thì không cần lãng phí nơ ron thần kinh như vậy, chỉ cần nói: “Hôm nay nóng lắm, em không muốn ra ngoài” Hoặc “Hôm nay em mệt, hôm khác nhé” là được.
“Anh muốn theo đuổi người ta, sau bị dọa nên chạy mất đúng không? Thẩm An Nhược nhìn anh.
“Sao em lại thông minh vậy? Lúc xem phim này em có khóc không? Để anh đoán nhé, em là kiểu người phụ nữ lạnh nhạt, bạc tình… chắc là không khóc đâu.”
“Lãng phí nước mắt vì chuyện của người khác thật điên rồ. Thực ra mà nói, em cũng không có quá nhiều cảm xúc, cái đoạn thuyền bị lật còn cảm động hơn, nếu không phải sau đó lật thuyền thì đôi này đã chẳng có tương lai, nếu có bỏ trốn thành công thì sau này cũng cãi nhau. Tình cảm nhất thời thực ra lại khiến người ta không thể quên được.”
“Thì ra bà lão trong phim cũng không nhớ suốt đời, nếu không nhìn thấy bức tranh làm sao nhớ lại được. Chỉ sợ bà cụ đã sớm chôn người con trai mình yêu nhất xuống tận cùng trái tim rồi.”
“Ôi, tình yêu đẹp vậy mà bị anh nói thế, thật không chịu nổi.”
“Em thì khác anh chắc.” Trình Thiếu Thần ngáp một cái, “Có một năm, cô giáo yêu cầu bọn anh viết về đề tài ‘Tình yêu là gì’, đến bây giờ anh vẫn nhớ cô giáo xinhd dẹp đó. Chỉ tiếc là lần đó cô bắt anh viết lại.”
“Anh viết như thế nào?”
“Quên rồi.” Trình Thiếu Thần bật cười.
“Chắc không phải anh viết bài văn đó thành bức thư tình gửi cô giáo đấy chứ?”
“Đừng có trêu anh, anh không làm vậy đâu.” Trình Thiếu Thần tiếp tục ngáp dài, “Em có tin vào tình yêu không?”
“Không tin, chỉ là cảm xúc của một khoảnh khắc mà thôi. Người hạnh phúc là người biến tình yêu thành tình thân, gìn giữ nó cả đời, còn những người bất hạnh là người biến tình yêu thành vết thương, đau cả một đời. Những người thông minh tất nhiên sẽ biết cách khiến bản thân vui vẻ, biết cách phân biệt giữa món chính và món khai vị, đau khổ rồi cũng dần dần lãng quên thôi.” Có lẽ do tâm trạng của anh hôm nay mà Thẩm An Nhược tự dưng thích ngồi nói chuyện phiếm với anh.
“Vậy nhất định em là người thông minh rồi. Thật đáng tiếc, cô Thẩm à, anh vẫn hy vọng em sẽ yêu anh.”
“Anh chán thật, em yêu anh để làm gì? Anh đâu có thiếu người yêu. Muốn tìm cảm giác yêu đương thì anh tìm mấy cô đồng nghiệp xinh đẹp của anh ấy.”
Trình Thiếu Thần thì thầm gì đó nhưng cô không nghe ra, lại tiếp tục cúi đầu thêu, lát sau ngẩng lên thấy anh nằm trên ghế sofa ngủ từ lúc nào không biết. Lúc ngủ, đôi lông mi dài của anh khép lại, khóe miệng nhếch lên, chân mày hơi nhíu lại, đầu nghẹo hẳn về một bên, trông như một đứa trẻ, so với dáng vẻ thườn