The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1141 lượt.

tới, cô vẫy lại, lên xe, quay về nhà.
Về nhà được một lúc, Trình Thiếu thần mới gọi điện: “Ủa, sao đột nhiên lại không thấy em đâu vậy”, giọng điệu vẫn còn cố tình giả bộ.
“Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi.”
“Hả, thật sao? Vậy thật không phải, xin lỗi đã làm phiền cô.” Anh dập máy thật.
Thẩm An Nhược thấy kì lạ, tại sao mỗi lần giận dỗi anh, cuối cùng người tức giận hơn lại là cô, cơn giận kia vừa mới xẹp xuống lại đột nhiên xộc lên tới tận óc, cũng tại thời tiết quá nóng đây mà.
Cô không phải kiểu người tự ngược đãi bản thân, tức giận vài phút sau liền bỏ đi tắm nước nóng, hạ điều hòa xuống thật thấp, trèo lên giường đắp chăn ngủ ngon lành. Cô bị mặt trời chiếu đến phát điên, cơn mệt mỏi nhanh chóng kéo đến, ngủ một giấc đến chiều, tỉnh dậy xem hai bộ phim, đến khi xem hết cũng tới đêm. Cô nghĩ đến chuyện hồi sáng, cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn: “Đồ nhỏ nhen xấu tính.” Tin nhắn báo gửi thành công xong cũng nhanh chóng tắt máy, sáng hôm sau tỉnh dậy mở lên không thấy có hồi âm.
Cách một ngày sau Trình Thiếu Thần mới thèm gọi điện cho cô, không nói gì đến chuyện hôm trước, cô cũng không buồn nhắc tới nhưng không vui vẻ gì, anh gọi điện đến lúc tám giờ, cô chỉ nói: “Em ngủ rồi, anh đừng quấy rầy em”, mười giờ anh gọi đến thì “Em đang ở công ty làm thêm giờ, không rảnh nói chuyện với anh đâu.” Trình Thiếu Thần cũng không có ý muốn quấy rầy, chỉ nói: “Vậy em ngủ tiếp đi” hoặc “Em đang bận à, về sớm nhé”, rồi gác máy luôn, không hề lật tẩy cô. Rốt cuộc sau cả một ngày trời suy nghĩ, cô mới có thể rút ra kết luận: “Qúa để ý tới anh ta là tự hại mình.”
Hôm đó Trình Thiếu Thần lại gọi điện cho cô: “Em ở nhà hay công ty?”
“Em ở thành phố XX.” Thẩm An Nhược cảm thấy có chút hãnh diện.
“Thật hay giả vậy? Em đến đó làm gì thế?”
“Công ty cử đi bồi dưỡng.” Thật ra là họp một tuần thôi.
“Bao lâu?”
“Cũng không lâu lắm, chắc chỉ nửa năm thôi.”
“Buồn thật!”
“Sao phải buồn, mấy anh chàng đẹp trai năm xưa thầm yêu mời em đi ăn tối hết cả rồi. Lịch hẹn đã xếp kín hết tháng.”
“Vậy em cứ từ từ hưởng thụ mấy cuộc hẹn hò của mình đi, cẩn thận đừng ăn nhiều đồ béo quá, không lúc về lại không ai nhận ra em.”
Những ngày tiếp theo là bốn cuộc họp liên tục, thật sự rất nhàm chán, lần nào cũng hết trọn một ngày, tối đến là cơ thể biểu tình. Đồng nghiệp đi cùng cô là một cô gái trẻ, buổi tối ăn cơm xong về phòng là ôm điện thoại ‘nấu cháo’ với bạn trai, cười rúc rich, mỗi lần gọi điện ít nhất phải nửa tiếng. Nói chuyện vừa dài vừa lâu, Thẩm An Nhược nghĩ có khi mình phải thay mặt công ty viễn thông cảm ơn họ mới đúng. Cô tập trung đọc tạp chí, không muốn nghe lén người khác nói chuyện, nhưng trong phòng lại quá yên tĩnh, những âm thanh ấy cứ lọt vào tai.
Vì thế đến cuối tuần, Thẩm An Nhược lên kế hoạch đi chợ đêm, vừa mới ra tới cửa thì điện thoại đổ chuông. Mở ra xem, lại là Trình Thiếu Thần, đúng là dai như đỉa, đuổi mãi không chịu đi.
“Em bận lắm. Anh có chuyện gì thì nói đi, không có gì thì em cúp máy đây.”
“Thẩm An Nhược, anh lạc đường rồi. Phải làm sao đây?”
“Lạc đường thì tìm cảnh sát hoặc gọi 110, gọi điện cho em làm gì?”
“… Sao lửa giận của em vẫn còn lớn thế, vừa mưa to một trận mà không hết, chẳng lẽ đây chính là Tam Muội Chân Hỏa1 trong truyền thuyết sao?” Trình Thiếu Thần cười khẽ trong điện thoại.
Tam Muội Chân Hỏa1: Hồng Hài Nhi có phép tạo lửa Tam Muội Chân Hỏa, nước thường không dập tắt được. Lửa này được sinh ra từ lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân rơi xuống Hỏa Diệm Sơn khi Ngộ Không đại náo thiên cung. Hồng Hài Nhi muốn tạo lửa phải tự đánh vào mũi.
“Anh mới tạo ra Tam Muội Chân Hỏa ý… Mà sao anh biết ở đây vừa mưa xong?” Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. “Thiếu Thần, anh đang ở đâu thế?”
“Anh không biết, chẳng vừa nói là anh lạc đường còn gì.”
Tiếp …
Thẩm An Nhược ngồi taxi lòng vòng mãi mới tìm được Trình Thiếu Thần, thấy anh đang thong thả ngồi uống trà, mỉm cười với cô: “Thật mất mặt, không phải em học ở thành phố này sao? Vậy mà cũng lạc đường.”
“Anh còn nói được nữa sao, là ai cố ý nói sai tên đường khiến em phải đi một vòng như vậy?”
“Em có bằng chứng gì nói anh cố ý? Anh đâu có sống ở đây bốn năm.” Vẻ mặt của Trình Thiếu Thần trông thật vô lại: “Anh nói là đến khách sạn tìm em, em có chịu đâu.”
“Sao anh lại tới đây?” Thẩm An Nhược biết rằng có tranh luận cũng không có cửa thắng bèn tìm một chủ đề khác để hỏi anh.
“Tất nhiên vì rất nhớ em rồi.”
“Anh nghĩ là em mới lên ba sao?” Thẩm An Nhược nhìn anh cười lạnh lùng: “Chắc chắn là anh đi công tác, đúng không?”
“Em biết rồi còn hỏi anh làm gì?”
“…”
“Đưa anh đi ăn gì đó đi, anh đói quá. Trước đây em thích ăn ở đâu vậy?”
“Gần đây có một quán ăn lâu đời rất ngon.” Thẩm An Nhược thuận miệng trả lời anh, hai giây sau đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, “Thôi bỏ đi, con đường đó sau này sửa lại, chắc là quá ấy không còn đâu.”
“Vậy đi xem xem nó còn hay không. Đi nào, bộ dạng của em nhìn thật ngốc nghếch.”
Mặc dù con đường đã hoàn toàn đổi khác nhưng cái quán v