Bắt Được Trượng Phu Như Ý (18+)
Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1149 lượt.
rong suốt, lúc này như ẩn chứa thứ cảm xúc mơ hồ nào đó cũng hệt như cảm giác đê mê trên cơ thể lúc này, Thẩm An Nhược không trả lời, chỉ vươn cánh tay ôm cổ anh, rướn người áp đôi môi lạnh lẽo của mình lên làn môi ấm áp của Trình Thiếu Thần. Trong một thoáng, khi Trình Thiếu Thần tiến vào cơ thể cô, tiếng kêu đau đớn của cô tan biến nơi đầu môi anh.
Sấm chớp đã ngừng, mưa ngày càng to, từng hạt từng hạt, đập mạnh vào cửa sổ, như thế muốn nhấn chìm tiếng thở hổn hển của hai người. Trong phòng vô cùng oi bức, điều hòa và quạt đều chưa được mở, Thẩm An Nhược thở ra, toàn thân đau nhức, mồ hôi tuôn chảy, cảm giác trong phòng lẫn bên ngoài kia, cả trong và ngoài cơ thể cô đều bị nước bao bọc, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Đến nửa đêm, khi mọi thứ tĩnh lặng, mưa cũng đã tạnh, nước mắt cô vẫn lặng lẽ rơi, hình như muốn đem tất cả nước mắt suốt bao năm qua chất chứa trong lòng trào ra bên ngoài. Thẩm An Nhược không muốn đánh thức Trình Thiếu Thần, nhẹ nhàng cuộn mình lăn ra tận mép giường, cách anh thật xa, hoàn toàn không một tiếng động nào. Đột nhiên Trình Thiếu Thần trở mình, lồng ngực áp chặt vào lưng cô, giơ tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng trượt lên phần eo của cô. Hơi thở của cô trong phút chốc như dừng lại, đến cả nước mắt cũng ngừng theo, anh chỉ khẽ lấy tay mình nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô. Cô tiếp tục im lặng nhưng cảm thấy không thoải mái chút nào, khẽ thở dài. Tiếng Trình Thiếu Thần vang lên sau lưng cô, thật trầm, thật thấp: “Em như ậy khiến anh cảm thấy mình vừa phạm trọng tội, hơn nữa còn thất bại hoàn toàn.”
Cô quay người lại gối đầu lên cánh tay anh, rồi được anh ôm thât chặt. Thẩm An Nhược kéo chăn lên, ngập ngừng: “Em chỉ nhớ đến ông, rất nhiều năm về trước, ông cũng mất trong một đêm mưa gió như vậy.”
**** ***
Từ: Blog của Thẩm An Nhược.
Chế độ xem: Không công khai.
Để một số chuyện chính thức trở thành dĩ vãng cần rất nhiều dũng khí để nhìn thẳng vào nó. Có lẽ mình thực sự rất yêu Giang Hạo Dương, đã từng là như thế, có lẽ cho tới tận bây giờ tình yêu ấy vẫn luôn nhiều hơn những gì mình thừa nhận, vì thế mới tính toán so đo, lúc nào cũng tự nhắc nhở bản thân không được rơi xuống vũng bùn, tôn nghiêm danh dự chẳng còn, đến cả lời từ biệt anh cũng không quá quan trọng. Cuối cùng tất cả cũng đã qua, thế càng tốt, thật sự tốt.
Giữa người với người luôn phải tìm một điểm cân bằng mới có thể duy trì mối quan hệ hòa bình, yên ổn. Như Trình Thiếu Thần, mình lợi dụng anh ấy, vì thế cũng cam tâm tình nguyện bị anh ấy lợi dụng, hoàn toàn không muốn đi sâu tìm hiểu ý định của anh ấy là gì, lúc nào anh ấy mới dừng trò đùa của mình lại, cũng hoàn toàn không để tâm.
Đôi khi, vững lòng và buông xuôi có lẽ cũng chỉ trong suy nghĩ. Người có lúc muốn hồ đồ lại không thể hồ đồ được, chi bằng cứ để thế này đi.
**** ***
Thẩm An Nhược vốn cho rằng quan hệ giữa mình và Trình Thiếu Thần sẽ nhạt dần đi, nhưng sự thật là mọi chuyện vẫn như cũ. Hai người vẫn hẹn hò ăn uống, thi thoảng liến láu đấu khẩu cùng nhau, không quá căng thẳng mà cũng chẳng lạnh nhạt xa cách. Buổi tối gặp nhau, anh sẽ kiếm cớ để ở lại nhà cô, hoặc bắt cô ở lại nhà mình. Quan hệ nam nữ đặc biệt là khi ở chung sẽ xuất hiện những ràng buộc về thể xác, giữa hai người cũng dần nảy sinh tình cảm. Ban đầu Thẩm An Nhược thấy khó thích nghi nhưng dần dần cũng quen. Trước dây cô thường bị mất ngủ, hay nằm mơ, mơ xong tỉnh lại thường không ngủ được. Nhưng khi ở trong vòng tay của Trình Thiếu Thần, cô lại có thể ngủ một cách ngon lành, cũng có khi bị đánh thức bỏi những giấc mộng, nhưng chỉ cần nghe tiếng tim đập và hơi thở đều đều bình yên của anh, cô lại cảm thấy an lòng, tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Có lúc cô đã từng nghĩ rằng nếu quan hệ giữa hai người kết thúc, thì bản thân liệu có lưu luyến hay không. Cô cảm thấy phải cố gắng nhiều hơn để không lưu luyến và lún quá sâu, nhưng có lẽ thất vọng một chút cũng là điều khó tránh khỏi.
Một lần cuối tuần, Trình Thiếu Thần dụ dỗ thành công An Nhược đến nhà anh gói sủi cảo, rõ ràng anh không thích ăn sủi cảo, hôm đó cũng không phải ngày lễ. Thật ra từ trước đến nay Thẩm An Nhược chưa bao giờ tự tay mình làm sủi cảo, vốn định mua sẵn vỏ bánh và nhân, nhưng Trình Thiếu Thần cho rằng như vậy thì không tình cảm và chẳng phải là thực sự làm bánh, nhất quyết đòi cô phải tự tay nhào bột, làm nhân, khiến người cô rất nhếch nhác. Anh ở bên cười vui vẻ, thỉnh thoảng cũng chạy ra phụ giúp cô một chút nhưng càng giúp càng rối khiến Thẩm An Nhược hoài nghi hình như anh đang có ý phá mình.
Anh có người giúp việc theo giờ, cứ cuối tuần sẽ đến dọn dẹp và nấu luôn hai bữa, nhưng dạo gần đây Trình Thiếu Thần thường để cho cô dọn dẹp, lại thích làm khó Thẩm An Nhược, anh luôn nghĩ ra những món ăn kì lạ để cô thử nghiệm trong bếp. An Nhược thường mặc kệ nhưng cuối cùng vẫn bị lừa. Về cơ bản, cô cũng được tính là mẫu phụ nữ khéo léo, nhưng chẳng hiểu sao hết lần này đến lần khác vẫn bị anh đưa vào thế bí, lần nào cũng biến nhà bếp trở thành bãi chiến trường, có khi mấy món cô làm còn không thể ăn nổi,