Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1153 lượt.
thấy hoàn toàn xa lạ với một Trình Thiếu Thần đang đứng trước mặt mình. Rõ ràng anh là một người rất bình tĩnh, giọng điệu luôn ôn hòa, nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng, càng nhìn càng thấy lạnh lẽo. Thấy cô quay sang mình, Trình Thiếu Thần mỉm cười: “Không có gì, gần đây việc công ty hơi bận rộn một chút.”
“Có rắc rối gì à?”
“Không. Là rắc rối của người khác.”
Khi anh cười, mắt ánh lên ánh sáng vô cùng ấm áp, tựa như mặt trời sau cơn mưa. Đồ tắc kè hoa! Thẩm An Nhược nhủ thầm trong lòng, đột nhiên cảm thấy con người trước mắt mình thật đáng sợ. Trình Thiếu Thần cũng tiện tay tháo luôn pin điện thoại của mình ra.
Thức ăn của nhà hàng đưa lên rất chậm chạp, phục vụ cũng không tốt.
“Anh không hiểu, mỗi lần ăn phải đợi ít nhất là ba mươi phút, phục vụ so với tiêu chuẩn cũng kém hơn rất nhiều mà em lại cứ khăng khăng đến đây ăn.” Trình Thiếu Thần phàn nàn.
“Món măng thái sợi ở đây là ngon nhất, nhà hàng nào cũng không bằng.”
“Bởi vì em phải đợi quá lâu nên đã đói mềm rồi chứ sao, cho em ăn mầm đá cũng thấy ngon.” Trình Thiếu Thần rút điện thoại di động ra không biết để làm gì, có lẽ nhớ ra mình đã tháo pin điện thoại nên nói với Thẩm An Nhược: “Cho anh mượn điện thoại của em.”
Thẩm An Nhược cũng chán vì phải chờ đợi, đang xem Tom và Jerry trên điện thoại, lúc đưa qua cho anh vẫn chưa thoát về màn hình chính. Trình Thiếu Thần nhìn màn hình điện thoại, cười cười bĩu môi: “Trẻ con.”
Thực ra gần đây hai người lại cãi nhau một trận, chiến tranh lạnh mấy ngày liền mà vẫn kiên quyết không chịu gặp mặt nhau. Đã hai ngày Trình Thiếu Thần không gọi điện thoại cho cô, Thẩm An Nhược nghĩ thầm, vậy là GAME OVER, cuối cùng đã kết thúc, một cảm xúc kì lạ nhói lên trong tim, vừa có gì đó vui mừng lại có chút thất vọng. Hai ngày sau anh mới gọi điện cho cô, giọng điệu ấm áp, thái độ cũng nhẹ nhàng, không nhắc gì đến chiến tranh giữa hai người.
Mấy chuyện làm nũng hay giận hờn gì đó Thẩm An Nhược không rành, cô cũng cố gắng quên đi chuyện cãi cọ vừa rồi, chỉ có điều trong lòng khó tránh khỏi đôi chút buồn bực, không thèm tươi cười khi nhìn thấy anh, nhưng Trình Thiếu Thần cũng không để ý.
Trình Thiếu Thần trả điện thoại, cô lại tiếp tục xem phim hoạt hình của mình, chỉ nghe giọng người đối diện vang lên: “Tháng sau anh đi Paris. Không phải em vẫn muốn đi Pháp sao? Em xin nghỉ mấy ngày đi cùng anh đi.”
“Tháng sau công ty rất bận.”
Trình Thiếu Thần cười: “Sao em luôn bận hơn chủ tịch Nghê vậy nhỉ? Trong danh sách mười nhân viên xuất sắc nhất công ty năm nay không có em à?”
Thẩm An Nhược nhướng mày nhìn anh: “Em là người thứ mười một, cảm ơn anh. Em chỉ muốn đi xem cánh đồng hoa oải hương ở Provence mà thôi nhưng mùa này lại không có hoa.”
“Vậy đến thăm bảo tang Louvre và đại lộ Champs-Élysées cũng được. Nếu có thời gian đi Venice du lịch.”
“Công ty đang cắt giảm biên chế, anh dụ em trốn đi chơi ngay lúc nước sôi lửa bỏng này sao? Em mà mất bát cơm thì anh được lợi gì?”
“Tại sao không được lợi lộc gì, nếu như em không có cơm ăn thì lấy anh làm phiếu cơm dài hạn cũng được, để đề phòng lúc anh không vui sẽ để em đói dài dài, em cũng sẽ không dám hung hăng ngang ngược khi ở với anh nữa.”
Thẩm An Nhược cũng nhạo lại anh: “Công ty anh muốn chen chân vào ngành công nghiệp ăn uống hả?”
“Cũng có ý định như vậy, chỉ có điều hiện tại đang nghiên cứu ngành chăn nuôi.” Anh nhìn Thẩm An Nhược bực mình cắn môi không nói được câu nào, mỉm cười để lộ lúm đồng tiền. “Ví dụ nhé, Thẩm An Nhược không thích đồ trang sức ngọc ngà, không hiểu đồ hàng hiệu, không tiêu xài lãng phí, ăn uống lại không tốn là bao, như vậy chi phí chăn nuôi sẽ cực thấp, chẳng mấy chốc mà đạt mục tiêu.”
Thẩm An Nhược muốn ném điện thoại vào anh nhưng mọi người xung quanh quá đông, bảo vệ hình tượng của mình là thượng sách, vì thế làm như không nghe thấy, trấn tĩnh ngồi uống nước.
Trình Thiếu Thần vẫn tiếp tục nói: “Em thật sự không muốn cân nhắc chút nào sao? Công việc này của em cho dù có mất đi cũng không đáng tiếc lắm đâu? Anh chỉ cảm thấy kì lạ, đến cả anh mà em cũng lười ứng phó, vậy làm sao em có thể cam tâm tình nguyện mỗi ngày vui vẻ mà chịu đựng mấy ông già ở công ty em chứ?”
Thẩm An Nhược nghiến răng ken két: “Cân nhắc cái gì? Về chuyện được anh bao nuôi hả? Anh định nuôi em đến lúc béo mầm thì đem đi giết thịt hay đợi đến lúc cao giá thì bán đi?”
Lời nói ra rồi cô mới kịp định thần lại, rõ ràng Trình Thiếu Thần chỉ hỏi cô có muốn đi Provence với anh không mà cô lại kích động đến mất cả lý trí như thế.
“Thẩm An Nhược, hóa ra em có khiếu hài hước ghê nhỉ, trước đây anh không phát hiện ra đấy.” Thẩm An Nhược chán nản nhận ra mình lại trở thành trò tiêu khiển cho Trình Thiếu Thần, anh đang cười rất vui vẻ, phải kìm nén lắm mới nói tiếp được câu sau: “Vậy em muốn được nuôi đến khi nào?”
Thẩm An Nhược điên tiết ném điện thoại vào người Trình Thiếu Thần nhưng anh nhanh tay bắt được. Lúc anh đang cười nghiêng ngả thì phục vụ đã mang đồ ăn lên. Thẩm An Nhược tập trung dùng bữa, không thèm để ý đến