Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.
ô xem phim tình cảm, rất dè chừng không ý kiến gì, chỉ cười cười mờ ám.
Thẩm An Nhược nghĩ nếu có thể duy trì mãi tình trạng này thật ra cũng không tồi, vì thế trong lòng luôn né tránh mọi sự thay đổi, cô hiểu rõ rằng nếu khác đi dù chỉ là nhỏ tựa cánh bướm lay động cũng có thể tạo ra cơn cuồng phong, huống hồ là chuyện lần nay. Nhưng cô cũng biết, tĩnh tại chỉ mang tính tương đối, vận động mới là vĩnh hằng, thứ gì rồi cũng sẽ phải thay đổi.
Ngày hôm đó cô đã xem đến lần thứ n bộ phim Kiêu hãnh và định kiến. Bộ phim của đài truyền hình BBC phiên bản những năm 1980, vô cùng trung thành với nguyên tác, cô cảm thấy đây là bản hay nhất so với các bản được cải biên trước đó, mặc dù trên mạng đâu đâu cũng có người ca ngợi bản phim năm 1990, thế nên cô đành tự mình hưởng thụ trong cô đơn. Đáng tiếc là phim này không có phụ đề tiếng Trung, khả năng nghe tiếng Anh của cô lại chẳng tốt lắm, may mà nguyên tác đã thuộc nằm lòng, vừa nghe vừa đọc phụ đề tiếng Anh cũng không ảnh hưởng đến nội dung đang theo dõi.
Ngài Collins đang cầu hôn Elizabeth, bị cự tuyệt còn cao hứng kể lể: “Tôi biết, phàm là cô gái lần đầu tiên được người khác cầu hôn, trong lòng đã đồng ý rồi nhưng vẫn từ chối, có khi còn từ chối đến hai, ba lần.”
Trình Thiếu Thần đang nằm trên sofa ngủ gà ngủ gật, gối đầu lên đùi cô, bỗng nhiên cười khẽ. Thẩm An Nhược cúi đầu, thấy anh đang nhìn mình rất lạ, thấy không thoải mái bèn quay đi chỗ khác nhưng vẫn bị chăm chú hướng theo, đành vớ chiếc gối tựa đặt lên đầu anh. Trình Thiếu Thần không phản ứng gì, đợi đến lúc cô buông tay mới kéo chiếc gối sang một bên, nhắm mắt tiếp tục ngủ. Một lúc sau, ngài Darcy đến cầu hôn cũng bị cự tuyệt, Elizabeth kiên quyết nói: “Nếu cả thế gian này chỉ còn một mình anh là đàn ông, tôi cũng sẽ không lấy anh.” Cô đang đau lòng thay cho ngài Darcy đẹp trai lạnh lùng lại mang vẻ quý tộc, bỗng nghe thấy Trình Thiếu Thần hỏi, giọng có vẻ ai oán: “Thẩm An Nhược, nếu thế gian này chỉ còn một mình anh là đàn ông, em lấy anh đi.”
Cô nổi cả da gà vì giọng điệu của anh, vội vàng nói: “Vâng, chắc chắn rồi.”
Có vẻ Trình Thiếu Thần cảm thấy rất mãn nguyện với câu trả lời này, kéo chiếc gối ôm vào lòng, im lặng ngủ tiếp.
Thẩm An Nhược bỗng nghĩ ra một chuyện: “Này, Trình Thiếu Thần, tiếng Anh của anh hóa ra tốt như vậy sao, dậy đi dậy đi, anh không phiền thì giúp em dịch một ít tài liệu đi.” Đó là mấy đề tài Hạ Thu Nhạn ném cho cô làm, tiếng Anh của cô nàng còn tệ hơn cô nữa.
Trình Thiếu Thần đi công tác hai tuần mới về, cuối tuần hai người lại ở chung.
Thẩm An Nhược bị mặt trời chiếu vào mắt mới tỉnh, kéo chăn lên che kín đầu, nằm sấp trên giường, gối đầu lên cánh tay tiếp tục ngủ, nhưng toàn thân đau nhức, tứ chi mỏi nhừ, trằn trọc lăn đi lăn lại mãi mà vẫn không tài nào ngủ tiếp được. Bỗng có thứ gì đó cộm lên ở mặt cô, mãi mới phát hiện ra ở ngón áp út bàn tay không biết từ bao giờ có một chiếc nhẫn. Rèm cửa sổ bị mở ra quá nửa, ánh mặt trời tràn vào chói lóa khiến cô không tài nào mở mắt ra được.
Thẩm An Nhược từ trong chăn chui ra, dịu dịu mắt. Tuy cô chẳng hứng thú với kim cương nhưng cũng không khỏi trầm trồ, viên kim cương khá lớn được cẩn trên phần đế hình dáng vô cùng đặc biệt, lại điểm thêm vô số những viên kim cương nhỏ cực kì tinh xảo. Lúc ngồi dậy cô mới phát hiện ra đầu giường chất đầy hoa hồng phấn, là một bó khổng lồ, tất cả đều chưa nở, tầng tầng lớp lớp chẳng có lấy một kẽ hở.
Thẩm An Nhược đang ngồi trên mép giường, kinh ngạc đến mức suýt chút nữa ngã ngửa, lại bị ai đó ôm chầm lấy, tấm chăn mỏng rơi xuống đất. Trình Thiếu Thẩn ghé tai cô thì thầm: “Kim cương, hoa hồng đều đã có, còn thiếu gì nữa không em?” Cô lúng túng đẩy anh ra, kéo chăn quấn quanh người mới có thể miễn cưỡng trấn tĩnh nhìn Trình Thiếu Thần.
Anh thường dậy sau cô, vậy mà hôm nay đã sửa soạn chỉnh tề, bộ dạng như sắp sửa đi ra ngoài, còn mỉm cười rất mãn nguyện. Anh ôm bó hoa hồng đặt trước mặt cô, cầm lấy bàn tay đeo nhẫn của cô lên, cẩn trọng nhận xét: “Thật vừa vặn, xem ra con mắt của anh vẫn rất chuẩn xác.”
“Em thấy đeo nó liên tục một tháng chắc ngón tay em viêm khớp mất.”
“Phải nặng một chút mới có thể chứng tỏ được thành ý của anh. Em không đeo hoa tai, lát nữa chúng ta đi mua một đôi nhẹ hơn là được.”
Cô thực sự không biết nói gì với anh nữa.
“Vậy, Thẩm An Nhược, anh bây giờ chính thức…” Người nói để lộ lúm đồng tiền rất sâu. Thực ra Thẩm An Nhược ngờ rằng anh đang nhịn cười đến nội thương.
“Anh Trình, anh không cảm thấy để thể hiện sự nghiêm túc của anh thì ít nhất anh cũng phải để em mặc quần áo và rửa mặt đánh răng đã chứ?” Cô chẳng nể mặt, cắt ngang câu nói của anh.
“Anh chỉ cảm thấy, bây giờ em chưa kịp đề phòng gì, tỉ lệ thành công của anh sẽ cao hơn một chút.” Trình Thiếu Thần biện bạch hết sức ngây thơ rồi đứng dậy ngó quanh.
“Trình Thiếu Thần, đợi một chút.”
“Hả?”
“Anh làm ơn đừng có quỳ, thật mất phong độ quá.”
“Vậy thì thế nào mới được đây? Anh vô cùng có thành ý…”
“Em nói em sẽ nghiêm túc suy nghĩ về lời đề nghị vô