Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.
ay xoa xoa má con gái: “Papa ngốc lắm thì để mẹ làm thay cho nhé?”
Lạc Lạc lập tức gật đầu lia lịa.
Tiêu Trí Viễn cuối cùng cũng quay ngoắt lại, trên khuôn mặt tuấn tú là nét tức giận đúng kiểu giả vờ: “Papa nghe thấy rồi nhé.”
Lạc Lạc lại vui vẻ chạy đến bên cạnh anh, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, nghiêm túc nói: “Papa, cha phải để mẹ làm thay thôi.”
Tiêu Trí Viễn thật sự bó tay với cô con gái này, chỉ có thể cúi đầu hôn lên chóp mũi con: “Ừ, phải rồi, mẹ con khá thông minh.”
Tử Quan đi qua đó, nhìn lên mặt bàn làm việc đã bị anh làm cho rối tung rối mù, thở dài nói: “Chờ em ăn cơm xong sẽ tới làm thay anh.”
“Mẹ ơi, cô giáo nói bài tập này phải có ba người làm.” Lạc Lạc giơ tay báo cáo.
“Mẹ và Lạc Lạc làm là được rồi.” Tử Quan nói, “Đừng bày trò nữa, cha con còn bận nhiều việc.”
“Vâng…” Cô bé buồn bã cúi đầu.
Tiêu Trí Viễn vốn là đang ngồi xếp bằng dưới đất, anh nhìn cô một cái rồi đứng lên: “Hôm nay nói chuyện thế nào rồi?”
“Em đã nói với Phương tổng rồi, anh ta đồng ý cho em rời khỏi tổ thu mua.”
“Vẫn tiếp tục ở lại Quang Khoa ư?” Anh hơi híp mắt lại.
“Tại sao không?” Cô nói với vẻ tất nhiên phải thế, “Anh ta đã đồng ý giữ bí mật giúp em.”
“Anh có nên nói em ấu trĩ quá không nhỉ? Hay là ngây thơ quá?” Khóe miệng Tiêu Trí Viễn có một ý cười khó đoán, “Tang Tử Quan, em mãi mãi cũng không phân biệt được trên thế giới này ai mới là người đối tốt với em thực sự và ai là người có ý xấu với em.”
Tử Quan nghe anh nói nhưng không tức giận, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn anh không có ý định cãi nhau: “Được rồi.”
Hiếm lắm mới thấy ngữ khí và vẻ mặt cô lại dịu dàng như lúc này, trong khoảnh khắc ấy anh đã quên mất bản thân nên phản ứng thế nào, chỉ biết im lặng.
Nhưng Tử Quan lại không chú ý đến nét bất thường của anh, cô xoay người ngồi xổm xuống bên cạnh Lạc Lạc: “Mẹ ăn xong rồi vào ngay.”
Cô lướt qua người Tiêu Trí Viễn, bước chân chậm lại: “Gần đây anh đang làm gì?”
Anh khẽ nhướn mày.
“Sắp công khai cạnh tranh rồi đấy…” Tử Quan do dự một chút, cô không tin là anh không có hoạt động gì.
Nhưng Tiêu Trí Viễn lại chỉ dùng ánh mắt như khi nhìn con gái để nhìn cô, dưới đáy mắt là ý cười hòa hoãn: “Anh có thể nghĩ là em đang quan tâm đến anh không?”
“Ồ, có thể.” Cô ghé vào tai anh, nhỏ giọng nói, “Đừng quên vì sao lúc ấy em lại đồng ý lấy anh.”
Anh ngẩn người, cúi đầu nhìn cô. Trong đồng tử đen láy của cô có một tia gian xảo lóe lên khiến anh không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu… Có phải cô đang nói đùa hay không?
Tử Quan coi như không có chuyện gì, tiếp tục bổ sung câu nói kia: “Cho nên, anh ngàn vạn lần đừng nghĩ tới, tất cả chỉ là có qua có lại mà thôi…”
Lúc bài tập mô hình của Lạc Lạc hoàn toàn hoàn thiện thì đã là mười một giờ. Cô bé đã ngủ từ lâu, chỉ còn mình Tử Quan xương sống đau, thắt lưng đau vặn người đứng lên, cô chợt cảm thấy choáng váng.
Phòng sách đã nhường cho hai mẹ con cho nên Tiêu Trí Viễn vẫn ngồi ở phòng khách, thấy cô đi ra, anh lơ đãng nói: “Phải rồi, hôm nay đi đón Lạc Lạc, cô giáo ở nhà trẻ có nói là thứ bảy tuần sau nhà trường tổ chức đại hội thể dục thể thao đấy”
Tử Quan nhíu mày.
“Hôm đó anh rảnh, em thì sao?” Anh thấy cô không nói gì cho nên mới hỏi như vậy.
Từ lần trước, khi một nhà ba người nhà cô ra khỏi cửa bị phóng viên tóm được, Tử Quan luôn cảm thấy có một sự sợ hãi nho nhỏ, cô nghĩ một lúc rồi nhìn anh với vẻ chờ mong: “Anh nghĩ ra cách gì chưa?”
Bình thường lúc Tiêu Trí Viễn không nói năng gì biểu cảm trên mặt anh sẽ là rất tối tăm khó hiểu, Tử Quan không biết anh đang suy nghĩ gì nên chỉ có thể nói rằng: “Ờ, lần trước…”
Lần trước là ngày lễ thành lập trường, nhà trường yêu cầu cả bố mẹ đều phải đến tham gia. Tiêu Trí Viễn đi công tác nước ngoài, Tử Quan rất vui vẻ nhận lời đến dự mà không gọi anh về. Lúc Lạc Lạc biết chỉ có mẹ đi cùng lập tức buồn bã không vui, ăn vạ không chịu đến trường, cũng hơi huyên náo. Sau khi Tiêu Trí Viễn biết, anh không nói gì, gọi thẳng điện thoại đến nhà trẻ.
Anh không đi nên bảo mọi người không ai được đi… suy cho cùng con gái vui vẻ mới là quan trọng nhất,
Đây đúng là kiểu “vi phạm một cách hợp lý”, tiểu cô nương cuối cùng cũng phải đến trường, còn Tử Quan cũng phải đồng ý với Lạc Lạc là lần sau nếu có ngày lễ gì ở trường thì nhất định ba người sẽ tham gia đầy đủ.
Tiêu Trí Viễn nhìn cô, anh đã biết trong lòng cô có chủ ý gì, bỗng nhiên anh cảm thấy không thể kìm nén nổi: “Lạc Lạc càng ngày càng lớn, những hoạt động như thế này cũng càng ngày càng nhiều, Tang Tử Quan, em có thể trốn được bao lâu? Anh nói thẳng với nhà trẻ đừng mời phụ huynh đến được không?”
Cô giật mình đứng đó, không nói lên lời.
Anh có vẻ như rất buồn nhìn cô một cái rồi lạnh lùng nói: “Em không đi cũng được, anh đi cùng Tĩnh San vậy.”
Tử Quan cứng đờ ở đó, giá mà trong tay cô lúc này có nước hay có một thứ gì đó nhất định cô sẽ không do dự mà ném về phía anh. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, sau cũng vẫn bắt bản thân phải kiềm chế, từng chữ từng câu nói với vẻ cực kì châm chọc: “C