Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341205

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.

tiếng di động đổ chuông ngoài phòng khách.
“Đến họp nhanh lên, cuộc họp này rất quan trọng, bài báo vừa mới được phát tán, không biết người nào vô đạo đức yêu cầu giới truyền thông bắn tin Phương tổng có con gái bí mật nữa!” Elle nghiến răng nghiến lợi, “Tử Quan, chắc là phòng hành chính phải phối hợp với bộ phận quan hệ xã hội một chút rồi, buổi tối mời cơm mấy tay nhà báo, cụ thể thế nào cậu liên lạc trực tiếp với bộ phận quan hệ xã hội nhé!”
“Tớ vừa đọc tin tức rồi, sẽ đến công ty ngay!” Tử Quan không chần chừ.
“Loại chuyện xấu xa này cũng chỉ có Tiêu Chính Bình mới có thể làm ra” Elle nói với giọng căm hận, “Nếu cậu hai nhà họ Tiêu còn đang tại vị có lẽ sẽ không dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu này.”
“… Sao cơ?”
“Mấy nhà báo đều là của nhà họ Tiêu, người thông minh vừa nhìn là biết chuyện gì xảy ra ngay ấy mà!”
Là anh cả tung tin ư? Trên đường lái xe đến công ty, Tử Quan vẫn luôn ngẫm nghĩ chuyện này, càng nghĩ càng thấy có khả năng. Cô muốn gọi điện thoại hỏi Tiêu Trí Viễn một chút nhưng cuối cùng điện thoại lại chuyển tới chỗ Iris, cô nàng xin lỗi rồi nói cho cô biết là Tiêu Trí Viễn đang ở trên máy bay.
“Không sao” Tử Quan nói “Lúc nào xuống máy bay bảo anh ấy gọi lại cho tôi.”






Sáu giờ chiều.
Toàn bộ các phòng ban chủ chốt trong tập đoàn công nghiệp nặng Quang Khoa đều phải tăng ca thêm giờ, bộ phận quan hệ xã hội thông báo cho các cơ quan truyền thông, đưa lên đủ mọi luồng tin để sáng tỏ bài báo sáng nay trên Internet. Cuối giờ chiều sẽ tổ chức một cuộc họp báo, tặng quà cho ký giả và chính thức sáng tỏ thông tin, cả công ty hệt như một chiếc máy đang được vận hành hết công suất, mọi bộ phận đều đang giải quyết những ảnh hưởng mà chuyện xấu kia mang đến.
Tử Quan kí xong đống danh sách thanh toán, rồi đưa tay nhấc điện thoại.
“Tử Quan, cô đang ở đâu?” Giọng nói của Iris có vẻ gấp gáp, một lúc sau Tử Quan mới nhớ ra giọng nói trong điện thoại là của Iris.
Cô mơ hồ cảm thấy bất an: “Tôi làm thêm giờ ở công ty.”
Tử Quan suy nghĩ rất lâu, mắt nhìn chằm chằm vào cái tên Iris trên màn hình điện thoại, rất lâu cũng không rời đi.
Nhưng tới cuối cùng cô lại không gọi, Tử Quan biết rằng dù có gọi điện cũng không có tác dụng gì. Xét cho cùng cô cũng không có quyền chỉ huy bộ phận quan hệ xã hội của Thượng Duy phải làm thế nào, lúc này người duy nhất cô có thể tìm chỉ có mình Tiêu Trí Viễn mà thôi.
Gọi hơn mười cuộc điện thoại cuối cùng anh cũng bắt máy, chỉ có điều giọng nói nghe rất mệt mỏi, bất lực: “Có chuyện gì vậy?”
Cô cố nhẫn nhịn muốn nói chuyện với anh một lần.
Không ngờ anh lại im lặng một hồi mới nói tiếp: “Người ta muốn đưa ra ngoài ánh sáng thì mặc kệ người ta.”
“Tiêu Trí Viễn!” Giọng nói cô chợt cao vút “Anh điên rồi!”
“Anh có vợ có con gái, tại sao lại phải giấu giếm?” Ngữ khí anh rất buồn bã, “Tử Quan, ngày hôm nay như lúc còn ở nhà trẻ ấy, không tốt hay sao? Chúng ta một nhà ba người, vì sao cứ phải trốn trốn tránh tránh?”
“Lúc kết hôn anh đã đồng ý với em cái gì?” Cô giận.
“Anh quên rồi.” Anh hờ hững nói, “Không nói chuyện với em nữa, bên này anh vẫn còn nhiều việc chưa giải quyết xong.”
Anh không muốn cãi nhau với cô nên cúp máy luôn. Tử Quan gọi lại, đối phương đã tắt máy hoàn toàn.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, trong lúc cảm thấy chẳng có cách nào khả quan thì chợt nghĩ tới một người, gọi xong cuộc điện thoại ấy cô thoáng thấy yên tâm hơn, lại gọi tiếp cho Iris: “Phiền cô đặt giúp tôi một vé máy bay đến Đức Thành vào đêm nay.”
“…Có cần thông báo cho Tiêu tổng không?”
Tử Quan cười khổ: “Tôi tới đó rồi sẽ thông báo cho anh ấy, anh ấy đang họp, có lẽ không nhận điện thoại đâu.”
Lúc tan ca thì đã chín giờ tối, tuy rất mệt mỏi nhưng vẫn phải chạy thẳng đến sân bay, trên đường nhận được điện thoại của Iris, trái tim của Tử Quan càng chìm xuống tận đáy cốc: thái độ của chủ biên tờ báo chụp được bức ảnh ấy lần này rất cứng đầu, nói là bài viết đã đánh xong, nội dung cũng được kiểm duyệt rồi, cơ hội rút lại rất ít.
Lên máy bay cô lại bấm số của Tiêu Trí Viễn một lần nữa, vẫn tắt máy. Cô tiếp viên hàng không dịu dàng khom người xuống nhắc cô tắt di động, Tử Quan trải một tấm chăn cuộn mình trong chiếc ghế rộng rãi, rõ ràng đã mệt đến sức cùng lực kiệt nhưng lại chẳng hề cảm thấy buồn ngủ chút nào.
Chạy đến như thế này có tác dụng gì không? Anh sẽ để tâm đến cô sao? Cô không hề chắc chắn một chút nào
Thời gian bay từ Văn Thành đến Đức Thành chỉ có hai tiếng rưỡi, nhưng vì chuyến bay là bay trong đêm nên thời gian có vẻ như trôi nhanh hơn (Văn Thành là một huyện thuộc địa cấp thị Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang)
Tử Quan chỉ cảm thấy mình nhìn bóng đêm đen kịt ngoài cửa sổ chưa bao lâu thì máy bay đã hạ cánh.
Trong tay cô chỉ có một địa chỉ được viết trên giấy nhớ, hành lý cũng chỉ có một chiếc túi xách trên người, đơn giản như vậy ra sân bay, đi theo biển hướng dẫn đến khu chờ taxi.
Đức Thành mới vừa trải qua một cơn mưa, cơn mưa đêm đã tẩy sạch bầu trời,