Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.
h vươn tay, hơi siết nhẹ gương mặt cô, cúi người xuống, không cho phép cô trốn tránh rồi hôn lên trán cô, nói nhỏ: “Anh ra ngoài một lát, em ngủ thêm chút nữa đi.”
Cô nhất thời không thể trốn tránh bèn thuận theo anh luôn, bây giờ nhớ ra, nụ hôn trên trán dù chỉ là lướt qua nhưng lại rất nặng nề, khoảnh khắc ấy suy cho cùng là mơ hay thật? cô sờ soạng cầm đồng hồ báo thức ở tủ đầu giường lên, nhìn thoáng qua, không ngờ đã là một giờ trưa rồi. Cô vội vàng đứng dậy, đi ra cửa phòng ngủ thì nghe thấy loáng thoáng có tiếng tranh chấp bên ngoài phòng khách.
Là giọng một người đàn ông.
“Vợ tôi vẫn chưa chuẩn bị tốt.” Tiêu Trí Viễn xoa xoa ấn đường, bình thản nói.
Trần Phán ngây ra nhìn anh, cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh, bỏ qua câu chuyện này.
Những chuyện họ nói tiếp theo đều là chuyện công ty, Tử Quan không có tâm trạng nghe nữa, lúc này đầu óc cô rối bời, tất cả đều là những lời Trần Phán nói ban nãy.
Cô chợt hiểu ra, trong những chuyện xấu mà Tiêu Trí Viễn gây ra khắp nơi, dĩ nhiên cũng có một chút là sự thật nhưng phần lớn đều là Tiêu Chính Bình có ý định để giới truyền thông phát tán ra… lấy lý do là Tiêu Trí Viễn vẫn còn thiếu chín chắn để anh khó có được sự tín nhiệm của hội đồng quản trị.
Thế giới này hóa ra phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, Tiêu Trí Viễn luôn giúp cô loại trừ sự phức tạp và xấu xa này… Có lẽ là ngủ không ngon cho nên Thái dương cứ giật giật và rất đau, Tiêu Chính Bình… chuyện xấu… Tử Quan đột nhiên tỉnh táo lại trong nỗi kinh ngạc, trước khi tới đây, bản thân cô đã làm ra một chuyện ngu xuẩn rồi!
Cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra
Tiêu Trí Viễn giơ tay bật đèn: “Sao đã thức rồi?”
Cô miễn cưỡng mỉm cười: “Vừa mới thức thôi, đói quá không ngủ được.”
Anh liếc cô một cái rồi ra lệnh: “Đi ăn thôi.”
“Tiêu Trí Viễn…” Cô để ý thấy giọng anh vẫn khàn đặc, cho nên không kiềm chế được mà gọi anh lại.
“Hử?” Anh dừng bước.
Cô trông thấy râu ria dưới cằm anh đã mọc lún phún, khuôn mặt mệt mỏi rã rời đến khác thường, cuối cùng muốn nói lại thôi: “…cảm ơn anh.”
“Sáng nay anh đi đâu?” Tử Quan ăn cơm trưa mà nhà hàng đưa tới, hỏi Tiêu Trí Viễn.
Anh nhấp một ngụm cà phê, nhìn dáng vẻ ăn như hổ đói của cô bèn đẩy chiếc đĩa không trước mặt về phía trước: “Chia cho anh một ít mì xào.”
“Anh chưa ăn à?” Tử Quan gạt một ít từ trong đĩa của mình ra rồi hỏi với vẻ ngạc nhiên.
Anh thật sự là chưa ăn gì, cộng thêm chén Espresso đặc gấp đôi trong miệng vậy mà vẫn thấy nhạt nhẽo như nước lã. Nhưng lúc này trông thấy Tử Quan ăn rất ngon miệng anh mới cảm thấy hơi đói.
“Tối qua anh không ngủ?” Tử Quan buông đũa, nhìn sắc mặt anh càng thấy nghi ngờ hơn.
“Không hẳn.” Tiêu Trí Viễn hờ hững nói, “Lúc trên máy bay có ngủ một lát.”
“Chiều nay đã về chưa?” Tử Quan nhìn đồng hồ, “Bác sĩ nói anh vẫn phải truyền nước…”
“Về nhà rồi truyền.” Tuy anh rất mệt nhưng tinh thần cũng tàm tạm, vẫn nhớ đến công việc của cô, “Hôm nay em không phải làm thêm giờ à?”
“Hôm qua đã làm xong rồi.” Tử Quan hơi chột dạ chuyển điểm nhìn ra chỗ khác.
“Có phải có tâm sự không?” Tiêu Trí Viễn nhíu mày nhìn cô.
“Không.” Tử Quan lắc đầu phủ nhận
Anh vẫn nhìn cô chăm chú, trong ánh mắt có một chút thăm dò, Tử Quan cảm thấy rất không tự nhiên, một lát sau, anh đứng lên ra ban công nghe điện thoại, cuối cùng cô cũng có thể thở phào một cái.
Cuộc điện thoại này nói không lâu lắm, Tử Quan vừa ngẩng đầu lên thì Tiêu Trí Viễn đã ở trước mặt cô, ánh mắt trầm ngâm mà lạnh lùng, nhìn cô không chớp mắt.
Trái tim cô ngừng đập, bỗng cảm thấy rất sợ.
Nét căng thẳng trên mặt bị Tiêu Trí Viễn thu hết vào đáy mắt, anh nhếch nhếch môi, trong đôi mắt hẹp dài chỉ có một màu u tối, tất cả đều là thần sắc mà cô không tài nào hiểu nổi.
“Trước khi đến đây em đã làm gì?” Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt cô, trong giọng nói đã không còn một chút dịu dàng nào.
Tử Quan chưa bao giờ trông thấy một Tiêu Trí Viễn như vậy, thần sắc âm trầm hung dữ, giống như hận không thể cho cô một bạt tai. Cô mím môi thật chặt, không nói lên lời.
“Nói đi! Tang Tử Quan cô dám làm mà không dám nhận à?” Anh bộc phát cơn thịnh nộ.
“Em đi tìm anh cả, nhờ anh ấy giúp đỡ.” Tử Quan nghiến răng, nói hết mọi chuyện.
“Vì sao khẳng định anh ta sẽ giúp?” Anh nói từng chữ một, “Cô đã nói gì với anh ấy?”
Tử Quan nhớ lại những lời cô đã nói với Tiêu Chính Bình, bỗng nhiên thấy rất sợ, cô đã nói ra những điều không nên nói… Lúc này Tiêu Trí Viễn lại hỏi như vậy, nhất định anh đã biết hết.
Da đầu cô tê dại, nhưng ánh mắt lại hơi lóe lên.
“Tang Tử Quan, tôi thật là đã quá xem nhẹ cô, đối với cô, mọi chuyện đều rõ ràng minh bạch… Anh ta không chịu giúp cô, cô còn có thể khuyên anh ta rằng: một khi tin tức tôi đã kết hôn bị lọt ra ngoài, hình tượng của tôi sẽ càng tốt đẹp hơn…”
“Hôm qua… Em hết cách nên mới tìm anh cả…” Tử Quan thấy vẻ mặt dữ tợn của anh bèn lùi về sau vài bước, “Thật sự em hết cách rồi…”
Có lẽ anh chỉ là tức giận nhất thời, cho nên cứ nhìn cô chằm chằm, khóe môi là n