Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1276 lượt.
t thân của cô, từ đầu đến cuối ông đều đối xử với cô rất công bằng, có lúc còn đứng ra che chở cô.
Cô đang suy nghĩ mông lung thì lão gia bỗng chuyển sang nói chuyện với Tang Tử Quan: “Chuyện lần trước hai đứa xử lý thế nào rồi?”
Tang Tử Quan giật mình, cười nói: “Chúng con sẽ giải quyết ổn thỏa.”
Lòng dạ của lão gia cũng thuộc loại thâm hiểm khó lường, nghe câu trả lời rõ ràng chỉ để lấy lệ như thế liền nhếch mày: “Tử Quan, con có thực sự hiểu Trí Viễn không?”
Cô hiểu anh vẫn chưa đủ ư? Tang Tử Quan nhíu mày, không nói ra ý kiến của mình.
Lão gia vẫn cười ôn hòa như trước, lời nói đầy hàm ý: “Ta thì lại nghĩ, lâu lắm rồi con không đi tìm hiểu tâm tư của nó.”
Nhất thời Tang Tử Quan không biết trả lời ra sao, cũng may là điện thoại di động đã giải vây giúp cô, nó đổ chuông rất đúng lúc, Tang Tử Quan thở phào nhẹ nhõm, chạy ra ngoài nhận điện. Nói xong cuộc điện thoại này, cô không vội quay lại phòng bệnh mà dựa trên hành lang của bệnh viện, nhắm nghiền đôi mắt lại. Không bao lâu sau, di động lại kêu lên một tiếng, đây là cô dùng một nickname riêng biệt gửi tin tức đến một tòa soạn báo, cái tít của tờ báo tài chính đó hôm nay là: “Việc thu mua Quảng Xương lại nổi sóng, nghi ngờ công ty đầu tư Đông Lâm là có vấn đề, có thể Quảng Xương sẽ hủy bỏ tư cách cạnh tranh của Đông Lâm trong vòng tiếp theo.”
Trái tim Tang Tử Quan vẫn đập dữ dội, ấn cho màn hình di động sáng lên, sau đó ngón tay cô run đến đáng sợ, phải hít thật sâu mới dám đọc tiếp tin tức đó:
“Phía Quảng Xương đang tiến hành việc thẩm tra tư cách thì phát hiện có sơ suất, phát hiện gian lận trong việc phát hành cổ phiếu của Đông Lâm, số tiền có liên quan lên tới con số bảy trăm triệu. Được biết, việc này là do một vị cổ đông của công ty đầu tư Đông Lâm vạch trần, nghi ngờ là do nội bộ bất đồng, chia bè chia phái, có một số lượng kha khá thành viên trong hội đồng quản trị thấy khả năng thu lợi của dự án thu mua Quảng Xương là không khả quan. Người phát ngôn của Quảng Xương công bố, nếu như tất cả chuyện này là thật thì Quảng Xương sẽ hủy bỏ tư cách tham gia vòng tiếp theo của Đông Lâm. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy lại một lần nữa đối diện với việc thất bại trong lần thu mua này.”
Tang Tử Quan phải đọc hai lần mới khiến bản thân cô bình tĩnh được, cầm kết quả kiểm tra mà bác sĩ vừa đưa cho, cô liền đi theo bác sĩ vào phòng bệnh. Lạc Lạc đã ngủ, lão gia xua xua tay, ý bảo nói nhỏ thôi.
Tất nhiên mọi tình trạng trong báo cáo đều rất bình thường, lão giavừa ngồi nghe bác sĩ dặn dò vừa ngắm nghía thật kỹ tờ kết quả.
“Cha, cha hiểu trong đó nói gì sao?” Tang Tử Quan có chút tò mò.
Lão gia mỉm cười, “Mẹ chồng con… trước đây bà ấy là bác sĩ. Ta có thể hiểu được ít nhiều.” Lão gia tựa như rất hài lòng với kết quả kiểm tra bèn cười nói: “Lạc Lạc không sao là tốt rồi, những thứ khác không quan trọng.”
Rồi ông thuận tay giở trang tiếp theo ra, chẳng biết thấy gì liền lật lại trang phía trước, nhìn kỹ hai lần, vẻ mặt hơi biến đổi.
Tang Tử Quan rón rén đắp chăn lên cho con gái, cũng không chú ý đến nét mặt lão gia, đến khi cô quay đầu lại thì lão gia đã rời khỏi bệnh từ bao giờ mà không nói với cô câu nào.
Tòa nhà Thượng Duy.
Tất cả mọi người đều trông thấy lão gia mặt mũi sa sầm đi thẳng vào phòng làm việc của tổng giám đốc, rầm một tiếng, đóng sập cánh cửa lại.
Tiêu Trí Viễn vừa mới kết thúc hội nghị, dáng vẻ mệt mỏi rã rời, đang với tay lấy áo vest trên giá áo chuẩn bị đi tới bệnh viện thì bất ngờ nhìn thấy cha, liền kinh ngạc “Cha, sao cha đã về rồi?”
Lão gia nhìn anh, dù rất giận nhưng trên mặt ông chỉ thấy sự lạnh lùng mà thôi. Ông không có biểu cảm gì chỉ nắm chắc cây gậy của mình, hất cằm về phía màn hình máy tính: “Con xem tin tức chưa?”
Tiêu Trí Viễn cười cười,”Tin về Đông Lâm ấy ạ? Việc làm giả cổ phiếu là do sơ suất của nhân viên nhưng không ảnh hưởng đến đại cục đâu ạ.”
Tiêu Trí Viễn giữ im lặng, khí nén trong phòng đủ để cuồng phong có thể thổi bùng lên bất cứ lúc nào.
“Anh nói đi! Nói đi! Tiêu gia chúng ta bốn năm nay đang nuôi con thay ai?” Ông cười giận dữ, “Khi tin này bị tung ra ngoài! Cái tít tiếp theo chính là scandal vợ Tiêu Trí Viễn đi ngoại tình!!!”
Việc đã đến nước này, Tiêu Trí Viễn biết rằng có lừa dối thêm nữa cũng vô dụng. Anh giữ bình tĩnh cúi người nhặt tờ giấy xét nghiệm đó lên, bỏ vào máy hủy giấy, động tác rất ung dung bình thản. Đợi đến khi bốn tờ giấy đó thành bột giấy anh mới ngẩng đầu lên, nói với cha mình: “Bất luận Lạc Lạc do ai sinh ra thì nó đều là con của con. Cha, cha hãy coi như là không biết chuyện này được không? Con không muốn Tử Quan bị ảnh hưởng, ít nhất là… trong khoảng thời gian này.”
Cây gậy bị nhấc lên thật cao rồi rơi vào lưng Tiêu Trí Viễn, lúc chiếc gậy quét qua, ngay cả màn hình vi tính cũng rơi xuống mặt đất, loảng xoảng vỡ tan tành, có thể hình dung được động tác này của lão gia mạnh đến mức nào.
Nhưng Tiêu Trí Viễn vẫn đứng thẳng