pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341255

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.

ô cũng có thành kiến đối với Lục Nhược. Thậm chí Mộ mẹ còn khuyên cô ly hôn: “Bọn họ rốt cuộc vẫn là chị em ruột. Nếu con ngày nào cũng phải đối mặt với chuyện này sợ không chịu đựng được.”
Lục Nhược vốn biết Mộ bà vốn là một tiểu ngoan đồng vì vậy cũng không thèm để ý. Thấy hai người con rể còn lại của Mộ gia đều đi xuống dưới bếp nấu ăn, anh cũng rất tự giác, xuống bếp cùng làm việc.
“Tam đương gia!” Aron đang thái thịt ở dưới mặc tạp dề ren trên người làm Lục Nhược trợn mắt há hốc miệng.
“Uhm, có cái gì cần giúp không?” Lục Nhược cũng tự nhiên hỏi.
Chồng Mộ Bắc đang làm bếp chính đứng một bên chỉ chỉ vào dao thớt đang để một bên nói: “Thái khoai tây đi!”
“Mẹ nó, lão tử ghét nhất thái khoai tây!” Lục Nhược nhìn thấy khoai tây lại nhớ đến cảnh bị Cố Lãng cười nhạo lúc học nấu ăn mà đầu muốn bốc khói.
Jumbo said: Nhà này nữ quyền ghê nhề!!
Tuy nói miệng vậy nhưng vẫn xắn tay áo lên, bắt đầu thái khoai tây.
Trong phòng khách Mộ Đông tiến lại gần Mộ Tây hỏi nhỏ: “Hai anh chị lại huề nhau rồi hả?”
Mộ Tây gật gật đầu.
“Đúng phải thế chứ, Nhị Tây mày cuối cùng cùng thông suốt rồi hả?” Mộ Bắc tỏ vẻ tán thưởng. Mộ bà nội hừ một tiếng “Hiện tại phụ nữ cũng có thể bỏ chồng, Nhị Tây của chúng ta cần gì hắn, để đấy bà tìm cho nói người tốt hơn.”
“Thôi đi, bà nội!!!” Mộ Bắc hung tợn nói: “Không biết ai ngày nào cũng lải nhải Nhị Tây không phải người vợ tốt đâu!”
“Không phải ta nói đâu đó!” Mộ bà giấu đầu hở đuôi.
Mộ Đông cùng Mộ Nam không nể mặt ôm bụng cười to. Mộ lúc sau Mộ Đông cũng bị đẩy xuống dưới bếp nấu cơm.
*
Sau khi vợ chồng Mộ Trung trở về tất, cả mọi người quay quần bên mâm cơm vô cùng náo nhiệt. Trước khi ăn cơm Mộ Trung nói chuyện cùng Lục Nhược. Một lúc sau, anh trở về mang một bộ yên tâm mà ăn cơm.
Mộ Tây không biết trong lòng có cảm giác gì nữa.
Lục Nhược rót cho cô một chén rượu lại gắp thêm rau cần trộn mà cô thích ăn nhất: “Ăn nhiều một chút, đây là anh làm đấy!”
Sau khi ăn cơm chiều xong, Lục Nhược cùng Mộ Tây bị bắt đi rửa bát. Mộ Tây nghe từ trong phòng khách có tiếng cười nói vô cùng vui vẻ.
Bên tai Mộ Tây bỗng nhiên im ắng, Lục Nhược đang rửa bát cạnh bàn bếp nói: “Thế nào? Tay nghề của anh không tệ chứ? Ha ha!!”
Uhm, bị ôm từ phía sau, Lục Nhược cúi đầu nhìn đôi bàn tay để trên ngực anh. Thật là tốt, anh rất thích cái cảm giác có người ỷ lại vào mình như thế này, thật sự thấy rất hạnh phúc….
“Lục Nhược, em rất ích kỷ đúng không?” Mộ Tây ánh mắt nóng rực nhìn vào lưng anh âm thanh như tắc nghẹn trong cổ họng rất khó chịu. Cô biết anh trong lòng rất yêu cô nhưng lại càng khát khao một gia đình êm ấm hạnh phúc. “Em nghĩ đến chính mình giống như là, như là… Em chẳng thể cho anh cái gì ngoài tình yêu cả. Em luôn buộc anh phải rời bỏ người đó….” Trăm nghìn lời muốn nói như tắc nghẹn trong cô.
Cô rốt cuộc đang làm cái gì? Lục mẹ nói, năm trước anh bị đau dạ dày nặng lắm. Khi đó Lục Hi đã muốn trở về chăm sóc cho anh nhưng cả cửa phòng cũng không dám vào: “Trái tim con trai mẹ đều đang ở trong tay con rồi. Mẹ xin con, trở về đi…” Cô bình tĩnh giữ lấy Lục mẹ đang khóc đến không đứng lên nổi nữa.
Cô bức anh đến đường cùng như vậy, ngay cả thân tình của anh cũng không còn nữa.
Cô luôn cho rằng đàn ông nên yêu thương người phụ nữ của mình vô điều kiện, không được giận giữ, không được không chung thủy, không thể như anh như vậy. Lại cố tình không để ý đến quá khứ của anh, không để ý anh cũng là đứa con được cha mẹ yêu thương nuôi dưỡng cũng có điểm yếu đuối, cũng có khi tùy hứng mắc sai lầm.
“… Em không nghĩ mọi chuyện sẽ như vây…” Mộ Tây đứt quãng nói xong. Làm việc lúc nào cũng phải chừa cho mình một đường lui, gặp phải chuyện không may thì nhanh chóng bỏ cuộc đó là tác phong xưa nay của cô. Thói quen này khiến Mộ Bắc luôn phải chạy theo chăm sóc cho cô, thói quen đi con đường bằng phẳng do người khác dẫn đường, đối với chuyện của Hứa Diệc Hàng làm cho cô khi gặp Lục Nhược không dám đem toàn bộ trái tim mà yêu anh.
“Lần đó, anh ốm có nặng không? Nằm viện mất bao lâu?” Mộ Tây khóc như núi đổ. Ở thành phố M, cô cứ ba ngày lại được Mộ Bắc lôi ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, hơn nữa lại được Hạng Vị Ương giúp đỡ nên cuộc sống cũng không quá vất vả.
“Luôn khóc trước mặt anh…” Lục Nhược giúp cô lau nước mắt “Xấu chết đi được!”






Lục Nhược cùng Mộ Tây đi ra khỏi phòng bếp, Mộ Bắc nhìn chăm chăm đôi mắt hồng hồng của Mộ Tây, nói móc hai vợ chồng bọn họ, rửa bát đũa đến chóc cả men luôn. Lục Nhược âm thầm nghĩ, là người như thế nào mới chịu được người phụ nữ này. Nghĩ lại thấy vẫn là vợ mình là tốt nhất.
Lục Nhược biết bố mình được xuất viện về nhà, ngồi một lúc liền đem theo Mộ Tây trở về nhà. Trước khi đi Mộ mẹ gọi Mộ Tây lại, mẹ con nói chuyện một hồi lâu, ngay lúc Lục Nhược sắp không chịu được nữa thì cô mở cửa xe ngồi vào trong.
“Đi thôi!” Mộ Tây cài khóa an toàn xong xuôi nói.
Đi dọc đường Lục Nhược không chịu được hỏi cô: “Nhị Tây mẹ với em nói cái gì