Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.

ù đi đâu chăng nữa họ vẫn bị ràng buộc bởi dòng máu trong người, vĩnh viễn không thể bỏ được.
Lục Nhược hung hăng hôn cô một cái, cầm lấy đồ đạc vội vàng đi.
Tiểu Đào Quân đem canh trứng Lục Nhược làm ăn thử một miếng, vẻ mặt như quả mướp đắng nói: “Mẹ thật là rất khó ăn, bên trong còn có trứng gà.”
Mộ Tây nhìn đống đồ ăn trên bàn thở dài nói: “Tiểu Đào, mẹ cùng con ra ngoài ăn, ăn xong hai mẹ con mình đi thăm ông nội.”
***
Trong bênh viện tại thành phố S, Lục Đào ngoan ngoãn cùng mẹ đi theo y tá vào phòng bệnh.
Trong phòng mọi người thực xa lạ, Tiểu Đào nắm chặt bàn tay mẹ.
“Đây là… đã lớn như vậy rồi sao?” Lục mẹ che miệng nức nở nói, đưa tay về phía Tiểu Đào: “Đến cho bà nội ôm một cái nào!”
Tiểu Đào do còn nhỏ tuổi, sợ hãi chạy về sau lưng Mộ Tây trốn. Lục Nhược đi lấy thuốc vừa trở về, Tiểu Đào Quân nhìn thấy bố vô cùng ngạc nhiên: “Bố!”
Nghe được cháu biết Lục Nhược, tâm Lục mẹ hoàn toàn mềm ra.
Mộ Tây tránh ánh mắt Lục Nhược, đem Tiểu Đào đi đến giường bệnh: “Bố, bố có sao không? Tiểu Đào đây là ông nội, đây là bà nội,..” Ánh mắt rơi xuống giường bên cạnh Lục Hi, cô nhẹ giọng: “Đây là bác con.”
Tiểu Đào quay đầu nhỏ hết nhìn người này lại nhìn người khác, đến cổ còn thấy mỏi nhưng vẫn ngoan ngoãn chào hỏi mọi người.
Lục cha tuổi đã lớn, xương cốt không thể được như trước, năm nay lại càng thấy người nhiều bệnh thêm, bây giờ cũng đã trở thành khách quen của bệnh viện. Tiểu Đào ông cũng đã thấy qua chẳng qua khi đó nó còn nhỏ liền như vậy một đoạn thời gian không gặp, giống như đã thay đổi không ít. Kia một tiếng gọi: “Ông nội” nghe vào trong tai thật êm tai, mỉm cười gật gật đầu.






Tiểu Đào Quân được Lục cha cho một miếng bánh gạo xong cũng không còn e dè nữa. Đem khối bánh gạo dinh dính nâng niu trong tay, cắn một miếng lại thấy ngọt ngọt, mềm mềm làm cho nó rất thích.
“Ông nội còn nữa không ạ?” Ăn xong một cái, Tiểu Đào lại nhìn Lục cha đầy mong đợi.
Lục cha cả đời nghiêm khắc giờ lại vô cùng dịu dàng sờ sờ đầu cháu: “Có đương nhiên là có.” Lục mẹ lại đưa cho nó thêm một miếng bánh: “Đào Đào cứ ăn đi hết bà nội lại cho con.” Nhìn Đào Đào ăn đến hai má phính ra, lại thoáng nhìn thấy nốt ruồi của nó, Lục mẹ nhịn không được sờ sờ mặt nó: “Nó trước đây cũng đáng yêu như vậy sao?”
Lục cha lắc đầu: “Làm gì có, chưa từng thấy đứa nhỏ nào ngỗ nghịch như nó.” Ông lại nhẹ nhàng sờ soạng cánh tay của Tiểu Đào: “Có lẽ có điểm béo tốt là giống nhau thôi.”
Tiểu Đào đang ăn nghiêm chỉnh đứng dậy, ánh mắt ngập nước nhìn về phía mẹ. Lục Nhược đem canh gà đã hầm đưa cho Lục cha, thuận tiện đem tay gõ lên đầu Đào Đào một cái: “Đừng có khóc, đều là người nhà cả, muốn gì liền làm.”
***
Buổi tối Lục Nhược giao Tiểu Đào cho Lục mẹ rồi cùng Mộ Tây về Mộ trạch.
Thật khéo là Mộ Nam, Mộ Bắc cũng về, tuy Mộ Bắc đang mang thai nhưng cũng rất hung hăng đang cãi nhau cùng Mộ bà. Mộ bà ầm ỹ quá, Mộ Bắc đành đem mũi dùi hướng vào Mộ Nam chất vấn nói tại sao đã kết hôn hơn một năm mà vẫn chưa thấy có gì.
Mộ Nam ném hòn đá nóng về phía Mộ Đông: “Bà nội, bà phải nói nó kìa, lớn như vậy mà còn chưa kết hôn hay là định cắt luôn đường hậu thế của nhà ta.” Mộ Nam học theo lối nói chuyện kì quái của Mộ bà.
“Đúng vậy Mộ Đông, mày có phại định đợi bà nội chết mới lấy vợ phải không?” Mộ bà chỉ tiếc rèn sắt không kịp lúc liền trừng Mộ Đông một cái.
“Bà nội trăm ngàn đừng nói như vậy!” Mộ Đông ném một ánh mắt như dao ném về phía Mộ Nam đang cười không phúc hậu ở kia: “Nha đầu chết tiệt kia, dám hãm hại anh trai mày, đáng đánh đòn.”
Bị Mộ Nam đuổi đến phòng bếp hỗ trợ nấu cơm, Aron đang cầm dao thái nhanh như chớp, lại để ý thấy vợ mình bị bắt nạt, ném một ánh mắt thâm độc về phía Mộ Đông, rồi lại thái càng nhanh hơn.
Sát khí vô cùng mãnh liệt! Da đầu Mộ Đông tê dại, vô cùng thân thiết ôm Mộ Nam: “Tiểu Nam ngoan có đau tay không, để anh xoa cho nha!” Dứt lời lại cảm thấy cột sống càng lạnh hơn.
Mộ Nam đạp anh trai một cước, lại ôm lấy Mộ Bắc: “Anh chỉ ra sớm hơn em có 20 phút chứ nhiều nhặn gì đâu mà bày đặt lên mặt chứ!”
“Bà nội, bà xem cháu gái bà kia, cứu mạng!” Mộ Đông tránh né kêu rên.
“Tiểu tử thối không được bắt nạt Mộ Nam!~” Mộ bà dùng gậy đánh anh một cái: “Tiểu Bắc lại bên này ngồi, đừng để cho lũ chúng nó chạm vào.”
“Ôi! Đại thần ca!” Mộ Đông vô ý, ngã từ trên sô pha xuống, hung hăng liếc mắt trừng Mộ Nam một cái, đứng lên sửa sang lại quần áo: “Chị Hai, Tiểu Đào ở đâu vậy?”
“Tiểu Đào đang ở chỗ bà nội nó.” Trong lòng Mộ Tây ấm ấp, về nhà thật tốt.
Lục Nhược đặt các thứ lên bàn trà, chào Mộ bà. Mộ bà quay phắt cằm đi, không thèm để ý đến anh.
Mộ Bắc nhìn bà mà trắng mắt, đành đứng lên tiếp Lục Nhược ngồi xuống: “Mặc kệ bà đi, bà cái gì cũng chẳng biết đâu. Ai dám bắt nạt cháu bà chứ, bảo bối Nhị tây của bà nội hiểu nhất là cách giày vò bắt nạt người khác, thật tội nghiệp cho nó mà.”
Mộ Tây biết Mộ Bắc là đang bắc thang cho Lục Nhược đi xuống dù sao sau sự kiện kia cả nhà c