Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1195 lượt.

Vực thông đồng nên đem giết bỏ đồng thời mời Lục Nhược quay về nhận chức, Lục Nhược nhận mệnh nhưng có một điều kiện tiên quyết Tây Vựa tuyệt đối chỉ có thể diệt không cầu hòa.
Bước qua vô số thi hài, Lục Nhược rốt cục tìm được Mộ Tây ở hậu viện của Hoàng Nhan Húc, lúc này nàng đang manh thai.
Đang làm yếm, Mộ Tây ngây ngốc nhìn Lục Nhược một người toàn máu đỏ tiến tới, một lúc sau mới hoàn hồn: “Thiếp biết chàng sẽ tới cứu thiếp, thiếp biết….”
Nam nhi ngang ngạnh như hắn cũng rơi lệ, ôm trong lòng thiên hạ hắn đã tưởng nhớ thật lâu.
Ngày Hoàng Nhan Húc bị lăng trì, Lục Nhược giám trảm. Hoàng Nhan Húc lúc đầu còn chịu đựng sau điên cuồng gào thét, mọi người mới biết hắn trước đây thoát chết là do mua chuộc được ngục tốt sau lại được Mộ Tây cứu giúp. Sau này hắn cướp Mộ Tây trở về. Đau đớn làm hắn càng thêm hưng phấn hắn nhìn Lục Nhược quát: “Nàng trong bụng có đứa con của ta, ta biết ta có được nàng, nó khẳng định là của ta , ha ha”
Ba ngàn sáu trăm đao, mỗi đao cắt từng thớ thịt của hắn nhưng cũng không làm nguôi đi sự giận dữ trong lòng Lục Nhược.
Mộ Tây chưa cứu được, trong đầu hắn từng ngày từng ngày đều hồi tưởng những lời con chim anh vũ lặp lại, nàng gọi hắn cứu nàng nhưng hắn không tới, nàng chỉ có thể tự kêu đau đớn một mình. Hắn hận chính mình, viết thư viết nhiều hơn vài câu thì tốt rồi, không làm nàng lặn lội tới tìm hắn. Ngày đó đem nàng đưa đi sớm một chút vì sao hắn ngốc như vây?
Lục Nhược khải hoàn trở về được phong hàm: Trung Di vương tước vị thừa kế.
Mộ Tây sau khi trở về cả ngày không chịu gặp hắn, không chịu cùng hắn thân cận. Đến khi hắn không chịu được nữa, mạnh mẽ ôm nàng vào lòng không chịu buông tay: “Nàng làm như vậy là có ý gì? Ta không cần chỉ cần nàng còn sống là tốt rồi. Ta … Ta yêu nàng …”
Mộ Tây che mặt, nước mắt liên miên. Hắn nói yêu nàng nhưng nàng còn có tư cách được hắn yêu sao? “Thiếp không biết đứa nhỏ là của ai? Hắn đem thiếp về… Sau đó, nhốt thiếp tại hậu viện, mỗi ngày đều đến, mỗi ngày….” Nàng tuyệt vọng: “Nó thực sự có thể không phải là con chàng. Thiếp lại không muốn bỏ, nó lớn như vậy.”
“Ta mặc kệ nó là con ai!” Lục Nhược điện cuồng mà hôn Mộ Tây: “Đã trôi qua cả rồi! Hắn đã chết. Không ai dám bắt nạt nàng nữa, Nhị Tây đừng sợ!”
Mang thai mười tháng cũng đến lúc sinh nở.
Lục Nhược kiên trì ngồi bên giường nàng, nắm chặt tay nàng. Tình trạng Mộ Tây không tốt thường xuyên bất an hãi hùng, cô nương hoạt bát đáng yêu ngày trước nay đã không còn thấy bóng dáng. Lục Nhược giúp nàng nhuận khí: “Đau thì kêu lên thì sẽ đỡ, sau này nàng muốn gì ta cũng theo nàng, ta yêu nàng, Nhị Tây ta yêu nàng…”
Khó sinh là chuyện đại phu đã sớm nói, nhìn Mộ Tây thống khổ như vậy. Lục Nhược lần nữa không nhịn được rơi lệ. Van cầu nàng được không? Kiên trì một chút, vì ta, vì ta được không?
Tiếng trẻ con khóc vang dội trong phòng, Lục Nhược vui vẻ nói: “Nhị Tây nàng thật dũng cảm. Chuyện gì cũng qua rồi!”
Mộ Tây mông lung nhìn hắn: “Đứa nhỏ, cho thiếp nhìn đứa nhỏ!”
Bà mụ ôm lấy đứa nhỏ, Mộ Tây mắt đỏ quạch: “Nó lớn lên giống ai?”
Bà mụ sung sướng nói: “Tiểu vương gia cùng Vương gia giống nhau như đúc!”
Vậy là tốt rồi….
Mộ Tây tay sờ soạng: “Nhị Tây ta ở đây!” Lục Nhược bắt lấy đôi bàn tay nàng.
Nàng chậm rãi vuốt ve gương mặt góc cạnh của hắn: “Ta… Cuối cùng cũng không làm chàng thất vọng…”
Bàn tay trắng nõn rơi xuống, hắn nắm thật chặt nhưng sao tay nàng lại lạnh như vậy?
Nam triều Trinh nguyên năm thứ mười, Trung Di vương phi tạ thế. Sau đó mười năm, Trung Di vương luôn sống trong buồn bực không vui.
Trinh Nguyên năm thứ hai mươi, Nam Triều cùng Tây Vực lại nổ can qua, Nam triều lại toàn thắng nhưng Trung Di vương tử trận, hoàng đề rất bi thương.
**
“Lục Nhược nếu có kiếp sau, chàng muốn làm cái gì?”
“Nàng thì sao?”
“Thiếp muốn có một người chị thương yêu mình , có em trai, em gái yêu quí, muốn cha mẹ sống thật lâu… Uhm,còn muốn được gả cho chàng. Chàng thì sao, có muốn làm đại tướng quân nữa không?”
Hắn không có trả lời mà nàng cũng không còn cơ hội nghe được hắn trả lời. Hắn chính là nghĩ, mặc kệ như thế nào hắn chỉ muốn lại được gặp lại nàng được cưới nàng.