Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.
? Chẳng muốn cùng hắn nói, hắn căn bản cũng không biết của hắn khí lực có bao lớn!"Được rồi, ta là yêu tinh thiêu thân, vậy ngươi liền là mãnh tượng thú, ha ha"
"Mãnh tượng thú là cái cái gì ?"
"Ngạch cũng không biết." Nàng học của hắn khẩu khí đạo.
"Bùn dám học ngạch." Hắn nói xong tát một tiếng đánh một cái của ta PP, nàng toàn thân cứng đờ, cảm giác được nơi đó hỏa la cay đau, tên To con này, chỉ sợ hắn trách một hơi đều có thể đem nàng thổi lật chuyển, "Tốt Tốt, ta thức dậy, chính mình đi thôi."
"Đừng vướng bận, lập tức là có thể nghỉ ngơi rồi." Nói xong, hắn ngừng lại, rống to một tiếng, "Nghỉ ngơi!"
Nàng sửng sốt, cái tên To con này chẳng lẽ là dẫn đầu?
Chúng binh lính đều ngừng lại. Xem này tư thế là không có gì hoài nghi , trách không được khí lực lớn như vậy, có thể là người dẫn đầu cũng không đơn giản a.
"To con, ngươi là chức vị gì?"
To con kiêu ngạo mà chỉ chỉ đầu của hắn, nàng mờ mịt nhìn nó, mặt trên không có viết a.
"Ngu xuẩn, chỉ có thống lĩnh mới có thể mang mũ giáp này !" Thống lĩnh là chức quan gì ? Không dám hỏi lại, nếu là một binh sĩ ngay cả chuyện này cũng không biết, chỉ sợ sẽ làm người hoài nghi rồi. Nàng lập tức tỏ ra sùng bái " Thống lĩnh? Trời ạ, To con, huynh rất lợi hại a...!"
To con ha ha vẻ mặt ngây ngô cười, "Ngạch này tính cái gì, ngạch về sau vẫn còn có thể làm tướng quân ấy."
"Tốt." Nàng cũng dốc toàn lực hướng trên vai hắn vỗ một cái , "Ta tin tưởng huynh!"
Hắn cảm động nhìn về phía nàng gật gật đầu, nàng lập tức xoay người ra sức xoa tay, đau chết rồi ! Về sau nàng sẽ không lặp lại loại chuyện lấy trứng chọi đá này , nàng thật sự là ngu xuẩn rồi.
Nghỉ ngơi một lúc To con ra lệnh tiếp tục đi lên phía trước.
“Bùn đi không được thì nói với ngạch một tiếng, ngạch đến cõng bùn.”
Hạ Phù Dung nghĩ một lúc rồi mới phản ứng kịp ý To con nói rằng là cõng nàng, nàng học giọng nói của hắn nói “ Ngạch không cần bùn cõng.”
To con cười ha ha “Bùn vừa học ngạch.” Nàng nhìn thấy một cái tát sắp đến trên đầu mình th ì lắc người một cái, chân chó nịnh nọt nói: “To con đại ca đệ sai lầm rồi, đệ sai lầm rồi, đệ sẽ không học huynh nữa.”
Hắn thỏa mãn thu tay về “ Cũng biết là tại làm sao mà ngạch có cảm giác bùn nhỏ nhắn và suy yếu.”
Nàng cảm thấy mấy ngày sau này hai vai của nàng sẽ không còn cân bằng nữa.
“To Con đại ca.”
“Chuyện gì vậy?”
“Bùn trước khi làm binh lính thì làm gì?”
“Bảo bùn không được học ngạch”
“Được rồi, không học, không học, trước kia huynh làm gì?”
“Ngạch là Trung Thiên.”
Trung Thiên? Là làm gì? Chẳng lẽ là việc làm ở nơi này sao?
Thấy Hạ Phù Dung ngây người To con cười ha ha “ Bùn cái tiểu tử ngu xuẩn này, khẳng định là không biết Trung Thiên là ý gì rồi? Trung Thiên là sở uống.”
Thấy nàng vẫn còn ngây ngốc mờ mịt hắn nóng nảy nói “ Bùn cái tiểu tử ngu xuẩn này liền cả sở uống nghe cũng không hiểu, sở uống nha thế nào là sở uống.” Nhìn hắn giơ hai tay lên, hắn múa tay mau chân, nàng cuối cùng hiểu! Trung Thiên là. . . . .
Nàng lau mồ hôi lạnh “ Thì ra là làm ruộng?”
“Thật không thật không, ngạch hiểu Trung Thiên là gì sao.”
Nàng cười ha ha “ To con hynh thật là đáng yêu.”
To con cười ha ha xoa đầu nàng “ Bà của ngạch cũng khen ngạch như vậy.”
Tươi cười trên mặt nàng cứng đờ “A, phải không, ha ha”
To con nhìn sắc mặt nàng không tốt, cũng cảm giác chính mình nói bậy nên vội vàng cứu chữa “Bất quá bùn yên tâm, bây giờ chỉ có một mình bùn khen ngạch như vậy.” Xong rồi hắn nói thêm một câu “Bà ngạch đã đi năm kia rồi.”
Trong lúc nhất thời mặt nàng tái lại.
“A không phải không phải , ngạch không có ý tứ này , ngạch là nói có lẽ bà của ngạch cũng chưa nói như vậy, hôm nào ngạch sẽ hỏi lại giúp bùn.” Hắn sửng sốt “A, hình như là hỏi không được rồi.”
Nàng cười ha ha “ đệ hiểu ý của huynh rồi.”
Hắn nhìn thấy nàng cười thì thở phào nhẹ nhõm “ Dọa ngạch nhảy dựng, ngạch cho rằng bùn giận .”
“Ngạch không có giận.” Nàng học hắn cười ha ha .
“ Ngạch xuất thân từ nông thôn, là một người nghèo, bùn liền khinh thường ngạch cười nhạo ngạch.”
Hạ Phù Dung lập tức ngưng ý cười giải thích “ Không có không có, đệ làm sao sẽ khinh thường huynh, huynh hiểu lầm, đệ là thấy nói chuyện với huynh, huynh thật đáng yêu, cực kì thích một bằng hữu như huynh nên mớii học huynh, đệ. . . .”
“Ha ha , bùn cái tiểu tử ngu xuẩn, ngạch chỉ nói đùa với bùn mà thôi.”
Nàng vừa bực mình vừa buồn cười nhìn hắn, cái tên To con này.
“Thì ngạch là khinh thường bùn, bùn nhìn bùn nhỏ nhoi giống như cái trứng ngỗng.”
. . . . . . . . . . . .
Nơi rừng núi hẻo lánh phát ra tiếng gầm giận dữ “ To con huynh ch ết đi!. . . .Đi đi đi ( âm vọng lại)
“ Ngạch nói sai rồi ngạch không có khinh thường bùn, ngạch nói là bùn nhỏ nhắn, tích. . . .”
Nhìn dãy núi nguy nga phía trước , tất cả mọi người mặt đều lộ vẻ nghiêm túc.
Núi cao như vậy , nàng bò lên như thế nào a ? 555555. . . . . .
"Các vị tướng sĩ, chúng ta lập tức liền