Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
trâu, gặp được một con hồ ly hỏa hồng , hồ ly cắn con trâu một nhát liền té trên mặt đất chết đi a. Người nọ thừa dịp hồ ly đang liếm máu liền chạy trốn , lập tức chuyển nhà rời đi ."
"Hỏa hồng hồ ly? Liền là loại mà trước nhìn đến quá đi?" Một nhát cắn có thể độc chết một con trâu , quả nhiên cực kỳ khủng bố. Hạ Phù Dung xem xem con hồ ly trong lòng , may mắn nó là màu trắng .
"uh, nơi này hồ ly phân rất nhiều loại , màu sắc càng rực rỡ , độc tính càng nhỏ, màu sắc càng nhạt. . . . . ." To con nói về sau lập tức im miệng rồi.
Hạ Phù Dung hiện tại thật muốn thét chói tai bắt nó vứt đi rồi bỏ chạy, thuần trắng ! Nó là thuần trắng nha! !
Tâm khóc nàng đều có , run rẩy nhìn về phía nó, phát giác nó chính đang khép hờ mắt suy nghĩ, lấy một loại ánh mắt sắc bén mà nàng chưa bao giờ thấy quá nhìn chằm chằm To con, ánh mắt độc ác như vậy khiến người sợ hãi , để cho nàng đều vì cái này ngẩn ra. Vừa mới làm sao có thể cảm thấy được nó đáng yêu a? Rõ ràng là cực kỳ khủng bố a!
"To con, đối với chuyện của huynh, huynh đi về trước đi." Hạ Phù Dung để cho giọng nói của chính mình tận lực có vẻ bình tĩnh.
Hắn nhìn nhìn nàng , "Không, ngạch không đi, ngạch là dẫn đầu, ngạch sẽ phụ trách an toàn của binh lính ."
Hạ Phù Dung nghe được cực kì cảm động, nhưng ngoài miệng vẫn nói cứng rắn , "Vậy huynh tới giết nó? Hay là nói huynh có thể bắt nó đi?"
To con không phản bác được, "Không có biện pháp cũng đừng ở trong này thêm phiền, đi!" Vốn định hét lớn một tiếng , lại sợ trêu chọc quỷ hồ ly trong lòng , nó mà cắn một miếng thì nàng liền nguy rồi.
Hắn như cũ đứng bất động ở nơi đó , thân hình khôi ngô lại mặc khôi giáp , có vẻ càng tăng thêm khí tức vốn có của nam tử . Đây là quân nhân đi, gặp được bất luận nguy hiểm gì đều sẽ không lùi bước.
To con kỳ quái chuyển tới bên phải của Hạ Phù Dung, nàng thở phào một hơi, như vậy tốt hơn nhiều, nàng sợ vẫn như vậy nhìn hắn, về sau sẽ biến thành mắt lé.
"Bùn ôm nó như vậy cũng không phải biện pháp ." To con nhìn nàng nói.
"Ta cũng biết rõ không phải biện pháp , mấu chốt là không nghĩ ra biện pháp tới a ~"
To con bị nàng nói cho quay vòng tròn , mọi người ở bên kia hồi lâu mới phản ứng kịp nói , "Rõ ràng như vậy, bùn, bùn bắt nó cho ngạch."
Nhìn biểu tình thấy chết không sờn của To con , nàng hì hì cười, "Không cần! Nó không thích trẻ con."
To con không kiên nhẫn nói , "Bùn đã ôm lâu như vậy, mọi người cũng chịu không nổi, cho ngạch, nếu ngạch ôm ấp mệt mỏi lại tìm người đổi, toàn quân người nhiều như vậy, còn sợ đổi không tới?"
Lời này vừa nói ra, chỉ nghe phía sau một mảnh hút không khí .
"Huynh cũng nói thôi, là nhân tài sẽ chịu không nổi, ta là trứng ngỗng, ta không sợ."
To con biểu tình nghiêm trang, "Ngạch nói bùn là cái trứng ngỗng bùn thật đúng nghĩ chính mình là trứng ngỗng a? Nhanh cho ngạch, nó cũng không phải là bảo bối, bùn cùng ngạch tranh nhau làm gì , lề mề quá."
To con vừa định chạy lại cướp đoạt, chỉ thấy trong lòng yêu hồ một cái nhe răng mở miệng ra.
Hạ Phù Dung vừa thấy tức thì phát lực, một cước đem To con đá văng ra xa vài mét, nặng nề mà ngã ở trên mặt đất. Cùng một thời gian, yêu hồ ngậm miệng lại , lại chụp hụt, đối với To con ra sức nhe răng, làm như không có nhe răng ra rất không vui vẻ.
Trái tim của nàng nhảy thình thịch , nguy hiểm thật nguy hiểm thật, To con thiếu chút nữa đã bị cắn rồi . Ngay cả Hồng Hồ ly đều có thể một nhát cắn độc chết một con trâu , chỉ sợ con hồ ly trắng này thì một giọt nước bọt có thể độc chết hơn trăm người thôi.
To con cũng là sợ tới mức không nhẹ, quay đầu lại hỏi, "Trứng ngỗng, ngươi động khí lực lớn như vậy ..., trước kia ngạch ở nhà ngay cả con trâu đều không có đụng ngạch ngã lăn quá."
Hạ phù Dung vẻ mặt đen thui hí mắt nhìn hắn.
Hắn lập tức phản ứng kịp chính mình vừa nói bậy , "Không phải không phải, ngạch, ngạch là nói, là con trâu nhà ngạch cũng là đụng ngạch ngã lăn ."
"Được được , ta biết ý tứ của huynh , huynh đừng giải thích nữa ." Nếu không kêu hắn ngừng lại thì không biết hắn còn có thể nói ra cái gì nữa . Tên ngu ngốc này , mỗi lần đều có thể làm nàng tức điên lên.
Hiện tại mọi người đang dùng tư thế phi thường quỷ dị để thương lượng đối sách. Đối sách gì ? Đương nhiên là đối sách làm thế nào để bắt con quỷ hồ ly này . Nó giống như bom hẹn giờ chôn ở đô thị , không nổ thì thôi mà đã nổ thì sẽ nổ kinh người a ~~
Đại Cá Tử tuyển ra vài người bình thường có rất nhiều mưu kế , cùng với bọn hắn leo lên cây, Hạ Phù Dung đang đứng ở bên cây thương lượng với bọn hắn . Chỉ vì mọi người phát hiện ra một cái quy luật, chỉ cần có người có ý đồ ôm ấp nó hoặc tiếp sát nó, nó sẽ tức giận , nếu không thể áp sát trực diện , đành phải từ trên dưới đến gần rồi.
Một sĩ binh nói, "Trì huynh đệ có thể như vậy. . . . . ." Như vậy như vậy như vậy như vậy.
"Ý kiến hay!" Hạ Phù Dung sung sướng nhìn Đại Cá Tử, Đại Cá Tử cũng hiểu được khả thi. Đối sách thương lượng xong, liền bắt đầu thự