Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.
còn người kia đứng bên dưới đối diện với ghế láichính, khoảng cách giữa hai người cách nhau phải đến chiều dài của cả một chiếc xe, và mỗi người thì cầm trên tay một chiếc túi đựng thức ăn đã nấu sẵn. Không còn nhớở đâu đó đã từng có người đã nói một câu như thế này, đại ý là một cộng miếng một bát cơm thôi nhưng sẽ khiến cho lòng người ấm áp mãi mãi và không thể dùng được lời nào hay ngôn ngữ nào để miêu tả cho chính xác được tâm trạng của cô, rốt cuộc gọi đó là cảm động hay là buồn cười thì cô cũng chẳng biết được nữa. Cô nở một nụ cười rất tươi nhìn thẳng vào Kiều Thận Ngôn, nụ cườinhư muốn khiêu khích cái dạ dày đang đói cồn cào muốn sôi tung lên của anh. Trong nhà để xe toàn mùi xe hơi và khói bụi thật là khó chịu như thế này, hương thơm của đồ ănbốc lên ngào ngạt khiến cho người ngửi phải xiêu lòng.
Kiều Thận Ngôn cầm chùm chìa khóa ra, mở cánh cửa xe mà mới đó thôi anh vừa khóa cẩn thận lại, sau hai tiếng tít của còi chống trộm trong xe, anh liền kéo ngay Diệp Tri Ngã đi xuống cánh cửa phía ghế đằng sau xe, rồiđẩy nhanh cô vào bên trong đó. Diệp Tri Ngãmỉm cười và hỏi anh: “Anh làm gì thế, anh làmgì thế hả?”
Đại thiếu gia cũng vội vàng ngồi luôn vào trong xe với cô, anh không thể chờ đợi được lâu hơn thế nữa, ôm chặt lấy cô và hôntới tấp: “Anh không kiên nhẫn để lên tầng được nữa rồi em…”
Diệp Tri Ngã cười nghiêng ngả như muốn rơi cả nước mắt. Lúc này cô cũng có cảm giác giống như anh, thứ cảm giác không thể chờ đợi lâu hơn được nữa. Không gian ở hàng ghế đằng sau xe không được rộng và thoải mái cho lắm. Cô bị anh hôn liên tiếp, hôn nồng nàn đến mức khiến cho cô như muốn điên cuồng hết người lên, tinh thần đắm đuốicảm giác ham muốn đến tột đô. Và cô cũng phải mất một thời gian khá lâu mới gỡ cho bằng được cánh tay săn chắc của anh đang sờ soạng vào cơ thể cô ở bên trong lớp váy mỏng manh này. Kiều Thận Ngôn dùng trán của mình chạm nhẹ vào vầng trán của Diệp Tri Ngã rồi lắc đầu than vãn với cô: “Tại sao anh lại bị em mê hoặc đến mức điên cuồng như thế này, em đúng là một cô yêu tinh, hồ ly tinh…”
Một người đàn ông khi làm những công việc khác nhau sẽ hiện ra những vẻ mặt và tướngmạo không hề giống nhau. Lúc này đây, Diệp Tri Ngã không hề nhận ra biểu hiện cố chấp gia trưởng hay sắc thái luôn muốn bắt ép người khác phải phục tùng cho mình đâu nữa. Anh hơi chau mày và nhăn trán. Đôi mắt bị ánh sáng của màn hình máy tính chiếu rọi vào trở nên lấp lánh sáng rực. Làn môi mím chặt vào nhau một cách vô thức, nếp nhăn ở hai khóe môi ẩn hiện. Anh đang rất chuyên tâm và tập trung cao độ vào công việc nên không thể biết rằng mình đang bị ánh mắt của một người con gái dõi nhìn theo. Bận chừng khoảng hai mươi phút thì lúc đó Kiều Thận Ngôn mới dừng lại với tay lấy tách cafeđã trở nên nguội lạnh từ bao giờ đưa lên môivà nhấp một ngụm nhỏ.
“Đi lấy cho anh một số đồ”, Kiều Thận Ngôn nói với Diệp Tri Ngã giống như đang ra lệnh một cách cứng nhắc cho thư ký Vương vậy, “Ở ngăn kéo thứ hai bên phải bàn sách trong phòng”.
Kiều Thận Ngôn không nói thêm câu gì cả, bàn phím máy tính lại liên tục vang lên tiếng gõ đều đều. Diệp Tri Ngã bước đến bên cạnh bàn sách và cúi người mở chiếc ngăn kéo trong đó ra, cô bất ngờ vui mừng hét lênmột tiếng, rồi ngay lập tức lấy tay bịt mồm của mình lại.
Trong ngăn kéo bàn chỉ đặt một hộp kính trong suốt, bên ngoài hộp có thắt chiếc ruy băng màu hồng phớt đáng yêu, bên trong thì xếp đầy những nhụy hoa màu hồng nhẹ, nhụy hoa nằm ở giữa. Một đôi giày chuyên dành cho luyện múa ballet màu trắng muốt được đặt cẩn thận ở bên trong, dây giày được thắt hình cánh bướm thật xinh đẹp và hấp dẫn. Bên trong đế giày có thêu hình hoamàu vàng, khắc tên hãng Grishko, đây là hãng giày múa ballet nổi tiếng nhất thế giới này.
Diệp Tri Ngã thốt lên không ngừng vì quá ngạc nhiên và vui sướng, mà cô không hề nghe thấy tiếng bước chân đi tới của Kiều Thận Ngôn đang hướng về phía mình. Anh nhấc chiếc hộp lên, đặt vào trong lòng bàn tay của Diệp Tri Ngã, nhìn điệu bộ của cô đang nhảy cẫng lên vì thích thú giống như đứa trẻ sung sướng vì nhận được phong bao lì xì trong ngày đầu năm vậy, thật là buồn cười quá.
“Đôi giày hơn ba trăm, chiếc hộp thì hơn nămtrăm, đây là món quá với giá tiền rẻ nhất mà anh đã tặng cho con gái từ trước đến nay đấy, em thật sự dễ bị đánh lừa quá nhỉ!”. Kiều Thận Ngôn cười khoái chí vuốt nhẹ chiếc cằm nhỏ của Diệp Tri Ngã, “Em đã thíchnó như thế thì nên suy nghĩ xem phải cảm ơn anh như thế nào chứ nhỉ?”
Diệp Tri Ngã mừng quýnh lên, đôi giày này không đắt như anh nói, cho nên cô càng cảm thấy thích thú hơn nữa, sự thích thú khiến cho cô như muốn điên cuồng và muốn dùng một hình thức nào đó thật cuồng say để trả công lại cho người đã mang tặng sự quyến rũ hấp dẫn đến tột độ đó cho cô. DiệpTri Ngã cứ thế ôm chầm lấy chiếc hộp đựng đôi giày, rồi quay sang nhìn Kiều Thận Ngôn, và tiếp theo đương nhiên là lại quay xuống nhìn đôi giày thân yêu này. Ngoài việc chỉ biết thở một hơi thật dài thì cô cũng chỉ cònbiết duy một cách biểu đạt tình cảm của mình là tiếp tục thở d